Đi cưới vợ

ĐI CƯỚI VỢ

Mấy năm trước, cũng vào tiết lạnh lạnh cuối năm như đêm nay, vào một buổi sáng khi trời còn chưa tỏ mặt người, mình chạy xe máy hơn trăm cây số sang nhà ngoại dự đám cưới mình. Bên đó ăn trước một ngày, à vùng Nghĩa Đàn gọi đám cưới là ăn. Nhà mẹ ăn buổi sáng, con sang sớm sớm tí để ra mắt mọi người. Mẹ vợ nói thế với mình trước mấy hôm. Mình ngồi vắt vẻo trên bờ tường, tay cầm chùm trái nhâm vừa ăn vừa ném mấy con gà đang chạy lăng nhăng bên dưới. Mẹ vợ phì cười, nói nghịch quá, sắp lấy vợ rồi mà nghịch ngợm như con nít. Đọc tiếp →

Đứa nào bôi nhọ chị Yến

Cả cơ quan bỗng dưng xôn xao vì cái tin sếp bị nói xấu trên mạng. Sáng nay sếp vừa đặt chân lên cầu thang, cậu Hoạch điện nước vội vứt điếu cày chạy thục mạng, mặt tái mét, lắp bắp.

“Chị ơi! Tối qua trên phây có đứa nói xấu chị”. Đọc tiếp →

Tinh tế đến thế là cùng

Ngồi cà phê tranh thủ hóng chuyện bàn bên. Một anh khoảng ngoài 45, áo sơ mi nước hến cắm trong quần caki cứt ngựa, giày đen tương đối cũ, kể lý do bỏ vợ cho mấy người đi cùng nghe.

“Nó pha bát mỳ tôm cho chồng…nhìn qua là biết không ra gì rồi”. Anh nói. Đọc tiếp →

Tình cũ online

Ngồi cà phê, mở điện thoại ra thấy phây báo có tin nhắn. Hóa ra là của một người cũ. Anh khỏe không. Dạo này nổi tiếng nhỉ. Còn nhớ em không.
Đọc tiếp →

Chuyện của một tiếp viên Karaoke

Em tên Duyên. 27 tuổi, chồng bỏ. Một nách nuôi 2 đứa con. Tên với chả tuổi. Nhiều khi chán đời, em nghĩ mình chính ra phải họ Vô. Ngày lên thành phố đến gặp chủ quán hát xin việc, mụ quản lý hỏi “Trông cũng tàm tạm nhỉ. Có biết chơi nhạc cụ nào không?” Em nói không. Giọng lại như bò đực. Đọc tiếp →

Giấc mộng ông Đoành

Đang ốm liệt giường, ông Đoành chợt nhận được tin nhắn của con trai. Ông Đoành bảo vợ “Bà đọc thử nghe coi hắn nói chi. Mà không biết dạo ni hắn có công tác ở công ty đa cấp nữa không”. Bà Đoành đeo mục kỉnh, nheo mắt trên màn hình điện thoại một lúc rồi lẩm bẩm.

– Điện thoại ông bị chi à? Chữ nghĩa loạn hết cả lên như đĩa thịt băm xào giá, tui chịu đó! Đọc tiếp →

Táo chầu trời

Hăm ba tháng chạp âm lịch, Nam Tào hớt hải gọi điện cho Ngọc Hoàng.

– Alo Hoàng hả!
– Ờ, mà sao gọi trống không thế, láo quá đấy!
– Khởi bẩm, tại em cứ hay nhầm anh với thằng cầu thủ Trọng Hoàng. Dạ, tình hình là đéo ổn rồi.
– Sao thế?
– Các Táo chúng nó đang dùng tiền lẻ mua vé qua cổng. Đọc tiếp →

Tôi đi đóng phim

Ấy là mùa hè đỏ lửa năm 1998. Tôi quên sao được buổi sáng trong veo năm ấy, khi đạo diễn Trần Lực tóc búi củ hành, phi con mô tô to như tấm phản chạy vào khu phòng trọ Phùng Khoang, đập cửa âu yếm hỏi “Các em có thích làm diễn viên không?”

Một câu hỏi khiến anh em (lúc ấy đang đánh trần đá mỳ tôm) há hốc mồm và lặng người mất 4 giây. Làm diễn viên điện ảnh! Mấy đứa âm thầm liếc xéo vào những tấm thân gầy gò vì đói ăn của nhau, để ước lượng xem với cơ thể như mình thì thằng đạo diễn tóc búi củ hành kia sẽ mời đóng vai gì. Đọc tiếp →

Ngáo

Về quê giỗ họ, bác cả níu tay dặn dò “Mi gặp thằng Tạch nếu tránh mặt được thì tốt, không tránh được thì chỉ nên hỏi chuyện thời tiết, chớ dạo ni hắn bị ngáo nặng rồi”. Mình bủn rủn chân tay, líu cả lưỡi hỏi lại “Rứa rứa hắn nghiện rồi hả bác?” Nhổ bãi nước trầu, quẹt tay ngang mép bác lắc đầu nói, à không, hắn ngáo chuyện xã hội, kiểu nhìn mô cũng thấy bất công, ngang trái và đáng… phải chửi! Đọc tiếp →

Chim mù

Hôm qua có con cò bay xuống hỏi mình “Thưa anh! Với tư cách của một con chim mù, xin anh cho biết anh đã ngộ ra điều gì kể từ khi bị khâu mắt?” Mổ con cá, nuốt cái ực, mình buồn bã nói. “Chỉ khi mù, tao mới nhìn thấy rõ hơn sự độc ác của con người”. Con cò lại bảo, mù mà cũng triết lý gớm! Thế sao anh không chết mẹ đi, vì sống như anh cũng coi như đã chết? Đọc tiếp →