Tôi đi đóng phim

Ấy là mùa hè đỏ lửa năm 1998. Tôi quên sao được buổi sáng trong veo năm ấy, khi đạo diễn Trần Lực tóc búi củ hành, phi con mô tô to như tấm phản chạy vào khu phòng trọ Phùng Khoang, đập cửa âu yếm hỏi “Các em có thích làm diễn viên không?”

Một câu hỏi khiến anh em (lúc ấy đang đánh trần đá mỳ tôm) há hốc mồm và lặng người mất 4 giây. Làm diễn viên điện ảnh! Mấy đứa âm thầm liếc xéo vào những tấm thân gầy gò vì đói ăn của nhau, để ước lượng xem với cơ thể như mình thì thằng đạo diễn tóc búi củ hành kia sẽ mời đóng vai gì. Đọc tiếp →

Chim mù

Hôm qua có con cò bay xuống hỏi mình “Thưa anh! Với tư cách của một con chim mù, xin anh cho biết anh đã ngộ ra điều gì kể từ khi bị khâu mắt?” Mổ con cá, nuốt cái ực, mình buồn bã nói. “Chỉ khi mù, tao mới nhìn thấy rõ hơn sự độc ác của con người”. Con cò lại bảo, mù mà cũng triết lý gớm! Thế sao anh không chết mẹ đi, vì sống như anh cũng coi như đã chết? Đọc tiếp →

Số đào hoa

Lúc đó chạng vạng tối. Đang lướt trên con FX125cc đời Hậu Lê với vân tốc suýt soát 100 cây chuối/h, chợt xa xa thấp thoáng bóng dáng một phụ nữ đang vẫy vẫy bên lề đường.

Mở ngoặc chút, đó là cung đường Hồ Chí Minh, đoạn tiếp giáp giữa Nghệ An và Hà Tĩnh. Đoạn này âm u vắng vẻ, nhà dân thưa thớt, bốn bề rừng rú hoang sơ, rất tiện cho quân cướp ngày tác nghiệp.

Nháy nháy phanh 2 lần, tốc độ giảm dần khi còn cách cái bóng ấy 20m. Qua ánh đèn pha, cái bóng ấy rõ dần. Từ xa đã hứa hẹn một nhan sắc tiềm ẩn (đoạn này là tưởng tượng, vì lúc ấy nhá nhem tối, có thấy cái éo gì đâu mà nhan với chả sắc). Đọc tiếp →

Nhật ký gái ế

Sáng nhận một lúc 3 thiệp cưới. Tổ sư, cưới đéo gì cưới lắm thế không biết, toàn bọn chíp 95 – 96, khi chị biết ôm giai cháo lưỡi thì chúng mày còn cởi truồng tắm chậu thế mà giờ vượt mặt chị rồi. Để tao chống mắt xem chúng mày hạnh phúc đến bao giờ?
Dạo này tự nhiên khó ở. Cứ mở cửa nhìn ra đường thấy xe hoa chúng nó đi qua là tối om mặt mũi chỉ muốn sút cho con Micky phát bõ ghét, chân tay bấn loạn, nhịp tim thất thường khó thở. Đọc tiếp →

Cơ hội của gái xấu

Hôm nay tôi sẽ kể cho các chị nghe chuyện này, nhất là các chị xấu gái. Các chị nghe xong tôi thề sẽ thấy tâm hồn dào dạt như được con mẹ chủ quán bún ngan vừa trả thừa 15 nghìn. Các chị sẽ thấy xấu nhưng nếu biết phấn đấu sẽ trở nên lợi hại như thế nào! Chuyện như này. Đọc tiếp →

Cú ngã huyền thoại

Tối nay sau khi dẫn đội tuần đinh ghé vào quán con mụ Nở làm mỗi người một tô cháo gà kèm đĩa quẩy, trương tuần kéo cả hội ra đầu làng tuần tra. Nói là tuần tra cho hách, nhưng công việc 5 năm nay của trương tuần là thu tiền mãi lộ của đám xe ngựa và đánh chắn. Thi thoảng hứng lên báo vài trăm điểm lô. Chủ đề hỏi dạ, chẳng hay hôm nay sếp kết con gì để em ghi ạ? Trương tuần chép miệng “Mày cứ ghi con gì trúng hai nháy cho tao!”. Sáu rưỡi tối, chủ đề phi xe máy đến tận chốt, cầm theo xấp tiền báo cáo “Dạ, sếp tài thật, lại trúng hai nháy!”. Đọc tiếp →

Một chuyện chép ở cổng viện

Hắn vừa ho vừa chửi. Bao giờ cũng thế, cứ phê thuốc lào là hắn chửi. Bắt đầu chửi trời. Mấy hôm nay thời tiết đẹp quá không có đứa nào chết cả. Thế có điên không chứ! Nhưng có hề gì, trời đâu có của riêng nhà nào? Rồi hắn chửi đời. Mẹ, đời cứ êm đẹp như này, đếch ai ốm đau thập tử nhất sinh bệnh viện trả về, lấy đéo đâu ra đứa hỏi thuê xe cấp cứu của đồng đội hắn? Đời tất cả nhưng chẳng là ai. Đọc tiếp →

Sex ở làng Vũ Đại

Hồi những năm 80, bọn mình chim còn chưa ra ràng. Khi đó hay có những đội chiếu bóng lưu động về quê phục vụ bà con. Chiều chiều, các anh trong đội chiếu bóng bắc loa, dựng tấm vải trắng đã ngả màu nước dưa lên bãi đất trống, là cả làng biết đêm nay có chiếu phim.
Nguồn phim nhựa khi ấy chủ yếu dựa vào Hãng Phim Truyện TW và của các nước khối XHCN anh em như Liên Xô, Ba Lan, Tiệp Khắc, Bungary… Nói chung các anh chiếu bóng mang về phim gì thì được xem phim ấy, có những phim xem đi xem lại hàng chục lần vẫn không chán như “Vỹ tuyến 17 ngày và đêm”, “Cánh đồng hoang”, “Những kẻ báo thù không bao giờ bị bắt”, “Trên từng cây số”… Đọc tiếp →

Ly dị

Hôm nay chủ nhật. Đã thành cái nếp, hắn luôn coi chủ nhật là một ngày đặc biệt. Sáng nay dậy sớm hơn mọi khi, hắn lui cui nhóm lò than tổ ong, đun một ấm nước sôi, luộc nồi khoai lang sắp lẫn mấy bắp ngô. Trong lúc ngồi chờ khoai chín, hắn lôi điện thoại ra đọc lại lần thứ 28 mấu tin nhắn của vợ.
“Tôi báo cho anh biết, sáng mai đúng 8 giờ, có mặt tại tòa án thị xã để giải quyết việc ly hôn”.
Có mấy con chữ, đọc đi đọc lại đến thuộc lòng. Mỗi lần đọc, hắn lại cố hình dung thêm thái độ và nét mặt của vợ lúc bấm lách cách dòng chữ này. Thị đã chuyển sang xưng “tôi” cho tăng thêm phần dửng dưng. Ấy là lòng thị đã hết vấn vương, hay cố tình tỏ ra lạnh lùng, dứt khoát như một cách để ngầm cho đối phương biết: bà đang dỗi đây, khôn hồn thì xuống nước nài nỉ may ra còn kịp?! Đọc tiếp →

Doanh nhân văn hóa

Sáng nay vào phòng phỏng vấn mình run như dẽ. Chị Na tạp vụ công ty níu vai mình thì thầm vào tai, này này phải kêu giám đốc bằng anh, xưng em nghe chưa. Mình trợn mắt bảo èo ơi, tuổi bằng ông nội em ở nhà, anh anh, em em ghê chết đi được.
Chị Na nháy mắt “Đây là chỗ người quen chị dặn thế. Mà kéo cổ áo trễ tí nữa! Vào đấy thì khen nhiều vào cho chị. Khen giám đốc trẻ, đẹp giai phong độ, khí chất dồi dào đại loại thế”. Mình dạ rồi hỏi thế có còn gì lưu ý chị dặn nốt hộ em. Chị Na ghé tai “Thôi đủ rồi, ngực em mẩy thế kiểu gì chả qua”. Đọc tiếp →