Bây giờ thì yêu nhau đi!

Hôm qua lên ngoại. Rút trong balo ra mấy gói kẹo rồi đưa cho cựu vợ cái váy ngủ gọi là lâu lâu có tí quà động viên tinh thần. Gì chứ thi thoảng cũng phải làm công tác hậu phương, tất cả vì tương lai con em chúng ta kệ cha tương lai con em chúng nó.

Hành động ấy lọt ngay vào mắt cụ già. Cầm cái váy trong tay, cụ ngó ngó qua rồi bỏ vào buồng. Lát sau giọng cụ vọng ra. Đọc tiếp →

Gặp lại người xưa

Cuối tuần. Vào một đêm hè lộng gió, mình bắt xe khách mang theo bao gạo Thái, túi kẹo cu đơ… ra thăm nhà người yêu. Từ Hà Tĩnh ra cái thị xã quê nàng ở Thanh Hóa ngót 200km, cứ ngủ gật vài tiếng là ex nhắn tin hỏi “Đến đâu rồi anh yêu?” (Trích Ra mắt gia đình ex).

Hôm nay chàng trở lại chốn cũ thăm nàng, nơi chôn dấu quá nhiều kỷ niệm ngọt ngào lẫn cay đắng. Đêm qua chàng vẫn đi xe khách, nhưng bây giờ xe khách đã lên đời, không còn như cái chuồng gà di động, vừa chạy thằng lơ vừa thò cổ ra hú hét một thứ âm thanh gì đó rất tối nghĩa. Đọc tiếp →

Xúc động thư bố gửi con trai công tác ở công ty đa cấp

XÚC ĐỘNG THƯ BỐ GỬI CON TRAI CÔNG TÁC TRONG CÔNG TY ĐA CẤP

Con trai yêu mến của bố! Hôm nay ở quê bố mở cờ níp trên mạng ra thấy con và các bạn hò hét cái gì mà “Tôi Trạch Văn Hoành 25 tuổi, mục tiêu của tôi đến tháng 12 năm 2016 là kiếm được 1 triệu USD và mua được căn hộ ở Ciputra. Tôi hành động bất chấp khó khăn, bất chấp nỗi sợ hãi”, thì con biết sao không? Con ạ, mẹ con nghe xong hoa mắt ngã cái rầm ngay tại chỗ, bố và các em phải cho uống 6 thìa nước đường mới tỉnh dậy được. Đọc tiếp →

Sếp chơi phây

Cả công ty bỗng dưng xôn xao vì sếp bắt đầu dùng phây. Sáng nay họp giao ban, sếp bảo để chị về đăng ký cái phây chứ không lạc hậu mất, chuyện gì cũng bảo đọc trên phây, thấy trên phây, nhiều khi các cô nói xấu chị trên phây mà chị không biết cũng nên. Đọc tiếp →

Bên Tây á, chúng nó như này…

 

Anh Vệ mới chuyển đến khu mình được mấy tháng. Nghe bảo trước anh đi tây về, hình như nghiên cứu hay bảo vệ đề tài gì đó liên quan đến cơ chế phát dục của muỗi anophel.

Mình thắc mắc đề tài chi kỳ dzậy anh hai? Anh Vệ bảo, bên tây chúng nó có những ý tưởng còn lạ nữa, ví dụ ông đéo nào đó tao quên tên trước kia tung ra phát hiện cực kỳ vĩ đại và sau đó đoạt luôn giải xác suất Nobel: đầu tiên, đó là con bò càng nằm lâu thì có càng nhiều khả năng nó sẽ đứng lên. Và thứ hai là, một khi con bò đứng lên, bạn không thể dễ dàng đoán được bao giờ nó sẽ lại nằm xuống. Đọc tiếp →

Thần tượng đi tây

Những năm đất nước đang ở thời kỳ bao cấp, đi đâu cũng nghe bài tuyệt tình thi mang tựa đề “10 yêu”. Theo các nhà lý luận văn học, xét về nghệ thuật thì nó chả ra đéo gì, nhưng về nội dung thì  phản ánh cực kỳ sinh động bức tranh đời sống quần chúng lúc bấy giờ. Nói như mấy anh ngộ chữ là “mang đầy hơi thở đương đại”. Của đại thi sỹ nào thì quần chúng chịu. Đọc tiếp →

Bản lĩnh ếch cụ

Mấy tuần trước đi thành phố chơi có ghé quán mát xa đấm lưng. Quán có em Hồng Diệu quê An Giang đấm thì dở ẹc nhưng kể chuyện rất duyên nên mình ưng.

Bữa đầu tiên em mặc váy ngắn trên đầu gối, đấm đâu được 8 cái quay sang bảo “Úi za mỏi tay quá à, anh có thích làm chi nữa hông?” Mình kêu hôm nay anh mệt thôi để anh ngủ tí. Ẻm bảo dzậy ha anh, dzậy để em kể anh nghe chuyện gì ngộ ngộ ha. Lại tâm sự đời tôi đây, ừ thì kể đi. Đọc tiếp →

Mưa rừng

Hôm nay anh gặp một cơn mưa rừng. Lúc thấy nó sùm sụp từ xa anh vẫn phóng xe như ăn cướp kèm cái tặc lưỡi “Mưa giỏi lắm thì… ướt là cũng chứ có cái éo gì?”

Nhưng anh đã nhầm. Nói về nhầm thì đời này anh từng nhầm lẫn đầy ra rồi, nhất là giữa một người tốt và một người xấu. Nhưng mà thôi chuyện đó nói sau, anh đang nói cơn mưa hôm nay. Đến đâu rồi nhỉ? Đọc tiếp →

Ứ thèm

6 giờ sáng, vứt 2 cục điều hòa lên xe. Chọn cái ghế gần cửa sổ, kéo mũ sùm sụp tính ngủ một giấc đến cuối bến luôn vì đêm qua thức khuya làm việc (nói cho sang mồm, việc éo gì đâu, chủ yếu à ừ, vậy hả, ô kê em nhé… với mấy gái trên phây búc). Thì ngay lập tức thằng phụ xe quay sang hỏi. Thằng này ngừng hỏi thì có ông bên cạnh hỏi bồi thêm. Rồi chị khác (đang cho con bú) thấy không thể ngồi im mãi được cũng hùa vào cho không khí thêm phần oi ả. Bi kịch của mình bắt đầu từ đây. Đọc tiếp →

Chồng cũ

Sau tuần trăng mật, bắc ghế trèo lên tháo viên pin sau cái đồng hồ treo tường ra, anh bảo “Tắt khi không dùng đến”. Mình hỏi anh làm gì thế? Anh bảo ngủ thì cần gì biết giờ, tháo pin ra đỡ tốn điện.

Phòng tối um, mình nhắc bật đèn ngủ lên đi anh, em sợ bóng tối. Anh gắt đợi tí, rồi hé cửa sổ cho ánh đèn đường hắt vào, xong khoe “Nhà ta có cái bóng ngủ to nhất thành phố luôn”. Mình hỏi đâu, anh chỉ vào cột đèn cao áp rồi cười khe khe. Đọc tiếp →