[Những chuyện bựa thời sinh viên] Phần 12: Ghẻ , hắc lào và tình yêu ri đô

Bước sang năm cuối, như đã nói, mình đã miễn nhiễm với các thể loại ghẻ ruồi, ghẻ nước và hắc lào. Nói về ghẻ thì có thể viết được cuốn trường thiên tiểu thuyết diễm tình không kém gì “Tiếng chim hót trong bụi mận gai” của Colleen Mc Culough. Nhưng ghẻ còn dễ chịu hơn hắc lào, nhất là thằng hắc lào bẹn. Bài thuốc bí truyền qua các thế hệ Mễ Trì vẫn được áp dụng để diệt ghẻ, nhưng do cơ địa khác nhau, có thằng khỏi, có thằng dùng xong nói như cặc í, chả được cái mẹ gì. Chiều chiều cứ thấy tráng sỹ nào tay cầm dao phay, chân xỏ tông Lào, bận quả quần đùi Thái huyền thoại loay hoay bên gốc xà cừ thì đích thị tráng sỹ đang bóc vỏ cây về nấu nước tắm. Đọc tiếp →

Lần đầu tậu ô tô

Cuối cùng thì hắn cũng tậu được ô tô. Đó là con Pride sản xuất năm 1993, dòng xe mà nghe nói ngày trước chuyên chở bộ trưởng đi họp.

Mua xe cũ ngoài khả năng tài chính còn phải có cái duyên, ấy là nghe bọn buôn xe nói, còn duyên như thế nào hắn cũng đéo biết luôn. Chỉ biết sau khi gia đình được đền bù thẹo đất chó nằm vốn là cái ruộng trồng muống bỏ hoang, hắn cầm về vừa chẵn 40 triệu. Cầm tiền trong tay, hắn quyết định mua con xe, trước là cho bằng anh bằng em, sau là có chỗ che nắng, che mưa. Đọc tiếp →

Pages: 1 2 3

Những dị nhân xóm trọ (Phần 1)

Sau mấy năm dặt dẹo ký túc, cuối cùng cũng phải ra trường. Buổi sáng thức dậy, dạo một vòng quanh khu nội trú, nhìn đám đàn em tân sinh viên nô nức chuẩn bị nhập phòng mà buồn rười rượi.

Các em ạ! Bốn năm trước bọn anh cũng vai balo, tay xách hòm xiểng lỉnh kỉnh, tung tăng bước lên cầu thang với tâm thế của những chàng trai nhà quê khao khát thay đổi số phận. Để rồi bốn năm sau, ngày ra trường, hành trang mang đi vẫn là cái hòm tôn hỏng khóa, balo rách, khuyến mại thêm rất nhiều vết ghẻ lở, hắc lào, và một trái tim rỉ máu bởi những cuộc tình dang dở đéo đâu vào đâu! Đọc tiếp →

Trúng số (Phần 5)

 

Xế trưa, vừa ăn cơm xong chưa kịp xỉa răng, điện thoại Phèo nhận được cuộc gọi từ phóng viên báo Dân Ký. Sau một hồi vòng vo trình bày, phóng viên báo Dân Ký nhã nhặn.

– Dạ, thưa anh! Biết tin quan anh trúng s ố độc  đắc, thằng em mạo muội gọi điện xin viết một bài. Chẳng hay ý quan anh thế nào? Đọc tiếp →

Trúng số (Phần 4)

Xe tấp vào một quán ăn ven đường sau khi dừng lại mấy lần vì hỏng vặt. Không đói lắm nhưng hắn vẫn gọi một suất. Con mụ chủ quán cầm cái muôi huơ huơ bảo “Ăn cơm thì ra ngoài mua vé nha”. Vé vé cái thằng cụ mày, ở đâu ra thói bán hàng hách dịch như mậu dịch viên thời bao cấp thế? Hắn lẩm bẩm chửi thầm. Cái món dịch vụ xứ An Nam này đéo bao giờ khá lên được, cứ đông khách lên tí là coi khách hàng như ăn mày, mặt mũi sưng sỉa đến ghét. Đọc tiếp →

Huy (Phần 2)

 

Học ở đây gần một tháng, tôi bắt đầu lờ mờ nhận ra mình sẽ chẳng thu được tí kiến thức nào cả. Đến giờ học, giáo sư Biện cầm cuốn vở photo ngắc ngứ đọc tên những con IC, xong giải thích nó sinh ra để làm gì. Tôi phát chán với các thuật ngữ chuyên ngành: dao động, xung nhịp, trung tần, cao tần và một mớ các con tụ khốn kiếp bé như con kiến.

Trong giờ học tôi hay ngồi viết linh tinh lên cuốn sổ lý thuyết sửa chữa điện thoại, đa số trong đó là những ý nghĩ vừa lãng mạn vừa điên rồi. Tôi cũng viết rất nhiều cho Hạnh, bạn gái cũ. Những suy nghĩ chồng chất không đầu không cuối, có cả ân hận, day dứt, xót xa và nuối tiếc về những ngày tháng lông bông vô tích sự. Nhiều khi nhìn mưa bay qua cửa sổ, trong tôi dấy lên câu hỏi mơ hồ: mình sinh ra để làm gì và cuộc đời sẽ đi về đâu? Đọc tiếp →

Huy (Phần 1)

Năm nay tôi 28 tuổi. Tôi từng làm nhiều việc sau khi tốt nghiệp đại học: viết bảo phủi, trình dược viên, xin quảng cáo cho mấy tờ tạp chí chuyên ngành và trông kho vật liệu.

Làm báo, tôi cãi nhau tay đôi với lão trưởng ban biên tập về những định hướng vừa lạc hậu, ấu trĩ, vừa ngớ ngẩn của tòa soạn. Đi làm trình dược viên tôi không có bằng dược sỹ. Tôi nhẫm lẫn linh tinh giữa các loại vitamin và thực phẩm chức năng,  khổ sở đánh vật với những tên la tinh như Amoxicilline, Timolol, Sandostatin… Ngày cuối cùng, con mẹ giám đốc hãng Dược có trụ sở bé tí như cái hàng tò vò trên phố Thái Thịnh ném vào mặt tôi 82 nghìn rồi nói “Anh cầm lấy và cút đi!”. Tôi chui giữa các gầm ghế nhặt từng tờ tiền mệnh giá 2000, 5000 và 10.000 đồng. Cầm nắm tiền lẻ bước xuống cầu thang gỗ ọp ẹp, tối om, trong lòng trào lên cảm giác vừa xót xa, bất lực vừa hèn hạ. Tôi tự hứa với mình sẽ không bao giờ tiêu đến số tiền này (nhưng sau đó đói quá tôi đã lấy ra ăn cơm bụi). Đọc tiếp →

Em gái xóm đạo (Phần 1)

Đầu giờ tối, trong lất phất mưa rơi, nó với con xe đạp điện chầm chậm lướt qua đúng vào lúc anh đang tè bậy bên hàng rào. Vừa làm cái việc trữ tình đó, anh vừa dí mũi hít hít chùm hoa ngọc lan đang chúm chím nở, phong thái vô cùng lịch lãm. Biết nó sẽ trông thấy nên anh quay mặt ngó lơ, vì cho rằng cưa gái cũng như viết văn, không hay thì cũng phải gây sốc từ những dòng đầu tiên; hoặc nếu nội dung nhạt phèo và hổ lốn thì tốt nhất thả cái tiêu đề thật kinh ví dụ “Xin lỗi anh chỉ là con đĩ” rồi sau đó viết nhăng viết cuội cũng được. Đọc tiếp →

Trúng số (Phần 3)

Thị mím chặt môi. Chóp mũi thị đỏ tấy lên như trái cà chua. Mắt gườm gườm rất giống con mẹ bán bán quần áo chợ Ngã Tử Sở, sáng ra bị khách trả giá rẻ mạt rồi ngúng nguẩy cắp đít bỏ đi. Trong khoảnh khắc xuất thần của thị, hắn vẫn đủ bình tĩnh để cố tìm xem trên gương mặt biểu cảm đó có nét yêu dấu nào ngày xưa quen nhau còn sót lại? Đọc tiếp →

Ranh con tên Ly – Phần cuối

 

Chiều. Trời mát mát vác xe lượn một vòng mua ly cà phê về nhâm nhi đỡ buồn ngủ. Chạy chậm chậm qua mấy con ngõ, đang nghĩ lăng nhăng trong đầu chợt tiếng đứa con gái nào đó hét tên mình. Từ trong tiệm làm tóc, một con bé tóc tai như con thần kinh chạy ra.

– Mô rứa anh?

Dừng lại nhìn kỹ té ra con thần kinh ấy là Ly.

– Lại làm kiểu đầu mới hử? Đọc tiếp →