[Những chuyện bựa thời sinh viên] Phần 11: Dị nhân Giang say

Có thể nói nhanh cho vuông, khái quát về sinh viên thế hệ ấy chỉ cần mấy từ thôi: Đó là thế hệ ốm đói về thể chất và bế tắc về tinh thần. Hệ quả là sinh ra những đứa dở ông, dở thằng, điên điên, khùng khùng đúng kiểu dị nhân nhưng không biết mình dị. Một thế hệ mà lý tưởng lớn nhất là cuối tháng con mụ bán cơm răng vổ, mông như cái lồng bàn đừng đòi tiền nợ tháng trước, còn hoài bão phi thường nhất là đầu tháng ở quê gửi cho vài yến gạo xấu, mấy cân lạc nhân, ấm hơn nữa là cân cá khô ăn dần những lúc hết sạch tiền. Đọc tiếp →

Tình xóm trọ – Phần 2: Anh xi măng cạnh phòng

Phùng Khoang những năm đầu 200x vẫn chỉ là thẻo đất nửa phố, nửa làng. Nó như một thôn nữ chính hiệu  đang e ấp xỏ chân vào 2 ống quần bò và tập mặc áo 2 dây nhưng vẫn níu no giọng quê. Chỉ cách bờ hồ khoảng hơn chục cây, đường làng chiều chiều vẫn nghênh ngang cảnh lùa trâu về chuồng. Các giai thanh gái lịch tối tối dắt tay nhau đi dạo mắt không phải ngước nhìn chùm ngọc lan tỏa hương xao xuyến trên đầu, mà mặt ưu tư cúi xuống chủ yếu để đỡ dẫm phải cứt trâu.

Đọc tiếp →

Ngoại truyện: Ra mắt gia đình ex (Phần cuối)

Giai đoạn yêu ex tuy khủng hoảng về kinh tế chút nhưng bù lại, đó là những năm tháng rất đẹp. Đẹp đến nỗi khi mới yêu được nàng, có cảm giác chỉ cần như thế này là đủ. Ngày chạy rông làm báo phủi, chiều xỏ giày đá bóng, tối cơm nước xong lững thững đi bộ sang ký túc dắt ex đi lăng nhăng, hôn hít, cãi cọ, giận hờn nhau tí rồi về ngủ.

Hồi mới đong, thực ra chả hy vọng được nàng đáp lại, vì lúc ấy nom ex khí thế quá: áo sơ mi cộc tay bó sát body, quần bò xanh mốc trắng, trên đầu cài cái nơ tím có hình con bướm nhìn rất yêu. Đọc tiếp →

[Những chuyện bựa thời sinh viên] Phần 10: Khoa điên

Nhập phòng được vài tháng, một hôm thằng Bảo Nam Định đập đập vai mình chỉ vào một thằng tóc bồng bềnh như Xuân Diệu đang ngồi cong lưng bắn thuốc lào, bảo “Con này thơ của nó phiêu phết!”. Mình trố mắt nhìn cái lưng tôm đang rít thuốc như cháy nhà, hỏi “Thằng nào thế? Ở đâu ra thế?”. Bảo ghé tai lí nhí rất bí hiểm “Hơn anh em ta 3 – 4 tuổi đấy, trước ở ngoại trú, chắc bị chủ nhà đuổi nên mò vào ở ké. Địt mẹ thơ lão quên con mẹ nó sầu luôn!” Đọc tiếp →

Rể mới (Part 2)

Đợi chúng nó vào nhà xong, bây giờ mình mới lục tung trí nhớ xem thằng giày đen tem vàng rực rỡ kia rốt cuộc là thằng nào và từ đâu chui ra? Liệu nó có phải là thằng ngày trước vẫn hay thậm thụt nhắn tin, gọi điện cho vợ mình không?

Vụ ấy không thể quên được, nó chính là giọt nước tràn ly trong sự đổ vỡ của cuộc hôn nhân đầy chua chát này. Vợ dạo đó đi đâu cũng kè kè điện thoại trong người, kể cả đi vệ sinh. Mình hỏi đi vệ sinh mang theo điện thoại làm gì? Nàng nhấm nhẳng “Nghe nhạc cho dễ ra”. Đọc tiếp →

[Những chuyện bựa thời sinh viên] Phần 9: Vũ điệu hắc lào

Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại náo nức những kỷ niệm hoang mang của buổi tựu trường. Buổi sáng hôm ấy, một buổi ban mai đầy sương thu và gió lạnh, chị bán thuốc tây ở cổng ký túc âu yếm nắm tay tôi hỏi “Thế ghẻ hay hắc lào để chị lấy thuốc đây?”

Xin lỗi bác Thanh Tịnh, em nhại văn bác phát có gì bác bỏ quá vì em đã dẫn link tác giả tử tế, cơ mà khúc nói về ghẻ và hắc lào là em chế vào cho hợp tâm tư sinh viên ký túc thời đó. Đọc tiếp →

(Ngoại truyện) Ra mắt gia đình ex (Phần 1)

Đêm đầu tiên về nhà ex đụng ngay hòn đá tảng. Hòn đá tảng này nói lắm mà rít thuốc cũng kinh – đó là bố nàng, cứ “Nhà cháu có tất cả mấy anh em?”, dừng lại rít một phát.  “Bố mẹ công tác ở đâu cháu?”, rít một hơi. Móa, mình ngửi mùi thuốc mà phát cuồng. Đang thèm thì chớ, chú phang cho câu “Ơ, H. không hút thuốc hả cháu?”. Vì bận giữ hình ảnh đẹp, mình gãi gãi tai “Dạ, trước có hút nhưng giờ… cháu bỏ rồi!”. Chú gật đầu nói, thế là tốt. Cháu có cách gì mà cai tài thế, chỉ chú cái coi, chứ chú giờ ngày gói rưỡi, đốt như cháy nhà luôn!

Đâm lao theo lao, mình bốc phét, dạ thèm thì cháu cứ nhai singum, khi thì nhai vỏ chanh, vỏ quýt í chú, hiệu quả cực. Chú bảo à thế hả, để chú thử xem sao, rồi rít liền 2 phát, nhả khói mơ màng trước mặt mình như trêu ngươi, trông ngứa cả mắt. Đọc tiếp →

Ranh con tên Ly (Part 5)

Bây giờ mỗi lần đi qua cầu Ngàn  Phố thì việc đầu tiên là nhớ con ranh Ốc. Nhớ những ngày mới quen nhau, mình hay rủ “Ê, tối đi với thằng nào không? Ra cầu bốc phét tí cho mát”. Nó sẽ chu cái mỏ cong lên “Thích chị rồi à”. Mình bảo ờ hình như rứa thì phải, nói chung tớ cũng bắt đầu hơi hơi ưng cậu. Nó phì cười hỏi lại (điệu bộ rất vênh váo) “Ưng chị vì cái chi, nói chị nghe coi?”. Cái con điên này, thổ lộ tình cảm với nó là việc ngu nhất không nên làm, mình rút ra điều này sau nhiều lần bị nó hất cho gáo nước lạnh vào mặt – đúng vào những lúc sến sẩm nhất.

“Nói đi, ưng chị vì cái chi nhất?”. Câu này nó hay hỏi. Mình trêu “Biết éo đâu được, chỉ biết ôm mày rất thích, người mày vừa mềm như sợi bún vừa thơm như múi mít, phê lòi”. Nó dơ chân sút mình một phát vào cơ quan trọng yếu rồi bật cười khanh khách “Tôi lạy ông, ông Huy ạ. Còn câu chi hay ho nữa không thì nói luôn đi. Đồ trơ trẽn”. Đọc tiếp →

[Những chuyện bựa thời sinh viên] Phần 8: Cuộc đọ súng cân não bên bể nước

Những ai từng ở ký túc Mễ Trì chắc không bao giờ quên bể nước huyền thoại nằm ngay cạnh lối lên cầu thang C1. Với diện tích bằng cái móng nhà cấp 4, lộ thiên, ngăn cách bên ngoài sân bằng bức tường cao quá đầu người, đây chính là sân khấu của những vở bi hài kịch. Hồi mới vào, buổi sáng lọ mọ xuống oánh răng mình đếm dược 186 cái bàn chải, 59 cái khăn mặt và vô số sịp rách… nằm rải rác dưới đấy bể, rêu rong mọc xanh um nhìn rất cổ kính. Có cảm giác nếu thả thêm đàn trắm đen với chục con ếch nữa là thành ao làng, Đọc tiếp →

[Những chuyện bựa thời sinh viên] Phần 7: Suýt mất đời trai vì một thằng bóng kín

Trở lại phòng 201, năm thứ 3.

Như đã nói, phòng có chị Tám ái chửi như hát hay. Thằng này mình không để ý vì nói chung vô hại. Nó cũng sợ mình như sợ cọp, đang chửi ai mà mình lừ mắt là tự động cụp pha tắt loa rè ngay.
Chị thứ 2 là chị Tuyền, học sau mình 2 khóa. Thằng này tay chân nhẵn thín không có sợ lông nào mới kinh. Tuyền ít nói, ai trêu thường chỉ bẽn lẽn cười. Kể cả hỏi nó “Thằng lol này cười cái đéo gì lắm thế mài?” thì nó cũng chỉ cười cười rồi im lặng. Đọc tiếp →