Ngáo

Về quê giỗ họ, bác cả níu tay dặn dò “Mi gặp thằng Tạch nếu tránh mặt được thì tốt, không tránh được thì chỉ nên hỏi chuyện thời tiết, chớ dạo ni hắn bị ngáo nặng rồi”. Mình bủn rủn chân tay, líu cả lưỡi hỏi lại “Rứa rứa hắn nghiện rồi hả bác?” Nhổ bãi nước trầu, quẹt tay ngang mép bác lắc đầu nói, à không, hắn ngáo chuyện xã hội, kiểu nhìn mô cũng thấy bất công, ngang trái và đáng… phải chửi! Đọc tiếp →

Người đẹp xóm trọ

Hồi mới ra trường tôi trọ ở làng Phùng Khoang. Làng này xưa là đất của nhiều anh chị đầu gấu, về sau, thời tôi ở là chốn tá túc của sinh viên và phò. Nghe bảo cũng có nhiều em vừa phò vừa sinh viên nhưng hoạt động kín đáo hơn mấy chị đêm nào cũng đứng rít thuốc chỗ cổng trường Tuệ Tĩnh. Đọc tiếp →

Anh Bền đi ăn búp bê

Hôm nay tôi và anh Bền được mời đi ăn búp bê ở nhà hàng đéo gì đó bằng tiếng tây trên phố Nguyễn Du. Bền là anh họ, xét gia phả thuộc đời thứ 17. Anh mần ăn ở Lạc Xao tít bên Lào, năm về quê đôi lần. Lần này tôi ra Hà Nội bán sách dạo chả hiểu sao lại gặp anh, có thể Bền đi chữa bệnh gì đó. Người quê lâu lâu mới ra thủ đô thì thường là đi khám hoặc chữa bệnh, đó là tôi đoán mò, còn lý do thì anh đã nói mấy lần nhưng tôi quên mẹ mất mặc dù đã gật gật. Tôi có tính chuyện gì không liên quan đến mình thì ai nói gì cũng gật. Gật xong lát quay sang hỏi lại từ đầu. Đọc tiếp →

Thanh niên đa cấp về quê ăn tết

Hôm nay về quê ăn tết. Đêm qua nằm vắt chân lên trán tính mãi mà chưa biết vứt con mini tàu lên xe khách kiểu gì. Tết này không mang mini về cho bà già đi chợ chắc ông già chửi từ mùng 1 đến mùng 5 luôn khỏi tết với nhất.

Mà địt mẹ nó, bán nước bọt suốt cả năm, về quê không nổi triệu bạc dằn túi, đang định đạp xe ra phố cắm con láp, đéo biết được 2 củ không. Đọc tiếp →

Định mệnh của tình yêu

Quán cóc vỉa hè Trần Nhân Tông. Sáng sớm.

– Mày câm mồm ngay! Nói thêm câu nữa tao đập chết cha mày luôn!
– Này này có giỏi mày đập tao đây này! Cha tao chết rồi 3 năm rồi nhé!
– Đkm nhà mày nữa!
– Tao cũng đkm nhà mày! Chồng con đéo gì loại vô tích sự!
– Tích sự cái mả cụ nhà mày! Cái loại vợ mất dạy, chồng nói tử tế đéo nghe, rình rình chửi lại là tài.
– Tao nói cho mày biết tao đéo phải chó nên đừng nói rình rình nhé! Thằng nào vừa nói câu đó chính là chó đấy! Đọc tiếp →

Tráng sỹ đi đời nợ

Vào một đêm đông mưa gió, thật ra mưa thôi, gió không đáng kể nhưng cứ nói quá lên cho nó thấm đẫm chất văn chương, tráng sỹ dắt xe đi đòi nợ. Nhà con nợ nằm sâu trong con ngõ nhỏ, rêu phong ẩm ướt, xanh lè lối đi.

Tráng sỹ xuống xe dắt bộ vào nhà, vừa bước vừa sợ ngã phát thì bỏ mẹ, tiền lãi chắc vừa đủ tiền trồng răng. Mà răng tráng sỹ thì biết rồi đấy, khểnh rất duyên.

Trong nhà tối om, chắc tắt đèn coi thời sự cho đỡ tốn 2 số điện. Đấy là tráng sỹ đoán thế. Các miền quê vẫn có thói quen tiết kiệm rất khoa học, đó là “tắt khi đéo sử dụng”. Xem tivi chứ có phải xem đèn đâu mà bật? Đứng thập thò bên ngoài ngó vào, tráng sỹ tưởng nhà này đang chơi đèn nháy. Ánh xanh, ánh đỏ chớp tắt khiến tráng sỹ hoa hết cả mắt. Đọc tiếp →

Trúng số (Phần 2)

Gần tối, vợ chồng chị gái và mấy người họ hàng gần cũng đã kịp có mặt. Anh rể hắn dựng xe, gạt đám người đang lao xao trước sân, chạy vào nói to, giọng giật cục rất nghiêm trọng.

“Ai chửi tôi cũng được, nhưng vì sự an toàn của chú Phèo thằng em tôi, đề nghị cử người  ra phố mua ngay cái két”.

Anh trai hắn cười khẩy.

“Nhận tiền xong làm cái sổ đút ngay vô ngân hàng chớ két kiếc gì, ông hâm à?”

Chỉ chờ có thể, anh rể phản công.

“Vâng tôi hâm! Nhà này nói thật ngoài chú Phèo tôi xếp vào hạng kiệt xuất ra thì chả thằng đéo nào không hâm. Đọc tiếp →

Thần tượng đi tây

Những năm đất nước đang ở thời kỳ bao cấp, đi đâu cũng nghe bài tuyệt tình thi mang tựa đề “10 yêu”. Theo các nhà lý luận văn học, xét về nghệ thuật thì nó chả ra đéo gì, nhưng về nội dung thì  phản ánh cực kỳ sinh động bức tranh đời sống quần chúng lúc bấy giờ. Nói như mấy anh ngộ chữ là “mang đầy hơi thở đương đại”. Của đại thi sỹ nào thì quần chúng chịu. Đọc tiếp →

Kave

 

Đầu giờ tối, khoắc túi xách đi làm. Đến cơ quan, thấy đồng nghiệp đang túm tụm bên gốc xà cừ bàn tán. Mình hỏi cái gì đấy? Con Mơ vẹo ném điếu thuốc hút dở, bảo “Tình hình là giá dầu thế giới lại giảm”. Mình lườm cho phát, thì kệ mẹ thế giới, chẳng lẽ xăng giảm thì giá phò cũng giảm theo à? Tổ sư! Đọc tiếp →

Một đêm ở nhà vợ cũ

11 giờ trưa bước lên phòng vé bến Nước Ngầm. Việc đầu tiên là nới lỏng thắt lưng thở phát đã. Mẹ, điều hòa bọn này mát kinh. Từng sợi không khí êm dịu luồn sâu vào tận cơ quan thiết yếu nhất.

– Anh ơi về mô ạ? Đọc tiếp →