Ly dị

Hôm nay chủ nhật. Đã thành cái nếp, hắn luôn coi chủ nhật là một ngày đặc biệt. Sáng nay dậy sớm hơn mọi khi, hắn lui cui nhóm lò than tổ ong, đun một ấm nước sôi, luộc nồi khoai lang sắp lẫn mấy bắp ngô. Trong lúc ngồi chờ khoai chín, hắn lôi điện thoại ra đọc lại lần thứ 28 mấu tin nhắn của vợ.
“Tôi báo cho anh biết, sáng mai đúng 8 giờ, có mặt tại tòa án thị xã để giải quyết việc ly hôn”.
Có mấy con chữ, đọc đi đọc lại đến thuộc lòng. Mỗi lần đọc, hắn lại cố hình dung thêm thái độ và nét mặt của vợ lúc bấm lách cách dòng chữ này. Thị đã chuyển sang xưng “tôi” cho tăng thêm phần dửng dưng. Ấy là lòng thị đã hết vấn vương, hay cố tình tỏ ra lạnh lùng, dứt khoát như một cách để ngầm cho đối phương biết: bà đang dỗi đây, khôn hồn thì xuống nước nài nỉ may ra còn kịp?! Đọc tiếp →

Doanh nhân văn hóa

Sáng nay vào phòng phỏng vấn mình run như dẽ. Chị Na tạp vụ công ty níu vai mình thì thầm vào tai, này này phải kêu giám đốc bằng anh, xưng em nghe chưa. Mình trợn mắt bảo èo ơi, tuổi bằng ông nội em ở nhà, anh anh, em em ghê chết đi được.
Chị Na nháy mắt “Đây là chỗ người quen chị dặn thế. Mà kéo cổ áo trễ tí nữa! Vào đấy thì khen nhiều vào cho chị. Khen giám đốc trẻ, đẹp giai phong độ, khí chất dồi dào đại loại thế”. Mình dạ rồi hỏi thế có còn gì lưu ý chị dặn nốt hộ em. Chị Na ghé tai “Thôi đủ rồi, ngực em mẩy thế kiểu gì chả qua”. Đọc tiếp →

Gia sư

Hồi ấy đang học năm thú 3, đứa bạn cùng phòng nhường cho suất đi dạy thêm. Lớp có 3 đứa đang học 11. Là con giai nên tất nhiên văn ngu như bò. Nhiệm vụ của mình là giúp 3 con bò ấy trở nên hứng thú với môn văn hơn, hoặc ít ra không bị điểm liệt trong các kỳ kiểm tra ở lớp.
Buổi thứ nhất, mình say sưa bình giảng vẻ đẹp của thi ca, nói liến thoắng như thằng MC đám cưới, có lúc sùi cả bọt mép. Ở dưới 3 con bò gật như bổ củi. Đọc tiếp →

Tiểu thuyết là gì ?

Hồi mới ra trường mình rất thích viết tiểu thuyết nhưng đếch dám viết vì không biết tiểu thuyết là cái mẹ gì. Thì trời cho gặp ông anh nhà văn cực kỳ tên tuổi. Anh này hay đến tòa soạn nộp bài. Bữa đó thấy ông coi bộ vui vui nên đánh liều hỏi anh ơi, tiểu thuyết là gì mà anh viết giỏi thế?
Anh bảo đi nhậu với anh đi. Nghĩ ơ ngon rồi, có tí rượu anh em chia sẻ chuyện đời, chuyện văn kể cũng dễ. Vào quán lòng lợn chỗ chợ Châu Long, cạch vài ly, thấy không khí cởi mở thân tình, vác mồm hỏi, anh ơi! Tiểu thuyết thực ra là gì? Huơ đũa chỉ vào đĩa dồi mới mang ra, nhà văn nói địt mẹ ăn đi cho nóng, lòng để nguội mất ngon! Ăn xong, gọi nhân viên ra tính tiền, anh nói thôi thôi để đó, để đó anh, nhưng mãi không thấy rút ví nên mình trả luôn cho nhanh. Trên đường về vẫn băn khoăn chưa biết tiểu thuyết là gì. Đọc tiếp →

Nghịch tử

Hắn có cái tên rất đẹp, Tầm Dương, nhưng bạn bè hay gọi lái là Tường Dâm, vì kể ra hắn cũng dâm thật. Không dâm mà 3 đời vợ? Bố hắn (bác ruột của tôi) một thầy giáo dạy văn, cắt nghĩa: Tầm tức là tìm, Dương tức là ánh nắng. Bác muốn nó luôn hướng tới những gì đẹp đẽ nhất, chứ không phải trở thành một thằng ngỗ ngược và mất dạy.
Tôi thì từ xưa đã biết hắn mất dạy. Ấy là hồi từ quê ra Hà Nội thi đại học, chính hắn đã cho tôi xem mấy cuốn tạp chí kiểu Playboy, trong đó đầy ảnh trai gái khỏa thân đang làm cái việc mà dân gian bây giờ gọi là chịch nhau. Cũng nhờ hắn, lần đầu tiên trong đời tôi biết hóa ra cái ấy của con gái cũng có lông, thậm chí xoăn tít như râu ria của các bậc khả kính in trong sách giáo khoa môn lịch sử. Đọc tiếp →

Ăn tết ở nhà vợ cũ

Sau 3 năm ly hôn, nấn ná mãi cuối cùng Biền cũng quyết định lần đầu tiên về “nhà ngoại” ăn tết. Hôm qua nói chuyện điện thoại với con gái, con bé 4 tuổi thút thít “Bố ơi, con muốn bố sang đây ăn tết cùng con!” Biền lặng người một lúc rồi dỗ dành “Ừ, bố sẽ sang với con”. Đối với Biền, gia đình vợ cũ bây giờ nhạt như nước lã và nếu không có con gái ở đó, có lẽ không bao giờ Biền quay lại đó dù chỉ một lần. Đọc tiếp →

Chị Oanh già ở xóm trọ

Sáng ra đang ngủ nướng để đỡ tốn năm nghìn bạc xôi thì ngoài sân râm ran tiếng chửi. Tiếng của một đứa con gái xoe xóe như xé vải, lên bổng xuống trầm đầy nhạc tính. Quay sang bảo Thắng trố, mày ra xem xem đứa nào chửi mà kinh thế! Thắng trố bận quả quần đùi kẻ ca rô lùng thùng đẩy cửa ra ngó nghiêng, lát sau quay vào vừa cười vừa nói “Mẹ, đéo biết thằng nào lại ăn trộm quần lót em Oanh !” Đọc tiếp →

Tâm tư thằng ghi đề

Ngày… Sáng ra thằng hàng xóm làm nghề bắt dê hớt hải phóng wave tàu chạy đến, miệng lắp bắp như chó phải bả hỏi này này, con Xoan vợ chú sinh nắm mấy? Mình bảo tao biết đéo đâu được, hồi mới lấy nhau nó bảo sinh năm 85, đẻ xong bốn đứa bây giờ tao đoán nó sinh năm 58. Nhưng làm sao? Nó đập cái vào vai nói “Tối qua tui mơ ngủ với hắn”. Mình điên tiết nói tổ cha mi. Mơ ngủ với ai không mơ, răng mơ ngủ với vợ tao. Nó xòe tập tiền lẻ toàn tờ 10 nghìn ra bảo, bình thường tui hay mơ thấy chó lẹo chắc, nỏ hiểu răng tối qua mơ ôm vợ ông ngủ, mần hẳn hai nháy luôn mới kinh, ông ghi cho tôi cặp 02 – 20 mỗi con tám chục.
Đọc tiếp →

Sếp chơi phây phần 2

Đọc phần 1 tại http://boygias.com/truyen/sep-choi-phay/

Chơi phây được nửa tháng, thấy like càng ngày càng giảm, họp giao ban xong sếp gọi đồng chí Hoạch điện nước lên tra hỏi nguyên nhân. Hoạch bảo tại chị không có thêm bạn bè, với lại chị hay bốt ảnh linh tinh quá, anh em trong công ty nai dạo mãi cũng chán nên nhiều người không nai nữa.
Đọc tiếp →

Tư cách phò

Thằng em chơi cùng hồi đại học bất ngờ gọi điện sau nhiều năm mất tích. Mình hỏi nó sao rồi, dạo này sao rồi. Cười khe khe trong điện thoại, nó bảo em vẫn sống, không những thế còn sắp cưới vợ. Mình bảo kinh, tao tưởng mày mãi mãi chỉ thích uống riệu, mần thơ và chửi đàn bà là lũ vừa mất dạy vừa bạc bẽo. Rứa lấy ai? Nó bảo dạ lấy phò!

Thằng này xưa nay vẫn tưng tửng như thế. Chuyện đùa thì tỉnh bơ như thật, chuyện thật thì nói nhẹ hều như đùa không biết đâu mà lần.