Huy (Phần 2)

 

Học ở đây gần một tháng, tôi bắt đầu lờ mờ nhận ra mình sẽ chẳng thu được tí kiến thức nào cả. Đến giờ học, giáo sư Biện cầm cuốn vở photo ngắc ngứ đọc tên những con IC, xong giải thích nó sinh ra để làm gì. Tôi phát chán với các thuật ngữ chuyên ngành: dao động, xung nhịp, trung tần, cao tần và một mớ các con tụ khốn kiếp bé như con kiến.

Trong giờ học tôi hay ngồi viết linh tinh lên cuốn sổ lý thuyết sửa chữa điện thoại, đa số trong đó là những ý nghĩ vừa lãng mạn vừa điên rồi. Tôi cũng viết rất nhiều cho Hạnh, bạn gái cũ. Những suy nghĩ chồng chất không đầu không cuối, có cả ân hận, day dứt, xót xa và nuối tiếc về những ngày tháng lông bông vô tích sự. Nhiều khi nhìn mưa bay qua cửa sổ, trong tôi dấy lên câu hỏi mơ hồ: mình sinh ra để làm gì và cuộc đời sẽ đi về đâu? Đọc tiếp →

Huy (Phần 1)

Năm nay tôi 28 tuổi. Tôi từng làm nhiều việc sau khi tốt nghiệp đại học: viết bảo phủi, trình dược viên, xin quảng cáo cho mấy tờ tạp chí chuyên ngành và trông kho vật liệu.

Làm báo, tôi cãi nhau tay đôi với lão trưởng ban biên tập về những định hướng vừa lạc hậu, ấu trĩ, vừa ngớ ngẩn của tòa soạn. Đi làm trình dược viên tôi không có bằng dược sỹ. Tôi nhẫm lẫn linh tinh giữa các loại vitamin và thực phẩm chức năng,  khổ sở đánh vật với những tên la tinh như Amoxicilline, Timolol, Sandostatin… Ngày cuối cùng, con mẹ giám đốc hãng Dược có trụ sở bé tí như cái hàng tò vò trên phố Thái Thịnh ném vào mặt tôi 82 nghìn rồi nói “Anh cầm lấy và cút đi!”. Tôi chui giữa các gầm ghế nhặt từng tờ tiền mệnh giá 2000, 5000 và 10.000 đồng. Cầm nắm tiền lẻ bước xuống cầu thang gỗ ọp ẹp, tối om, trong lòng trào lên cảm giác vừa xót xa, bất lực vừa hèn hạ. Tôi tự hứa với mình sẽ không bao giờ tiêu đến số tiền này (nhưng sau đó đói quá tôi đã lấy ra ăn cơm bụi). Đọc tiếp →