(Ngoại truyện) Ra mắt gia đình ex (Phần 1)

Đêm đầu tiên về nhà ex đụng ngay hòn đá tảng. Hòn đá tảng này nói lắm mà rít thuốc cũng kinh – đó là bố nàng, cứ “Nhà cháu có tất cả mấy anh em?”, dừng lại rít một phát.  “Bố mẹ công tác ở đâu cháu?”, rít một hơi. Móa, mình ngửi mùi thuốc mà phát cuồng. Đang thèm thì chớ, chú phang cho câu “Ơ, H. không hút thuốc hả cháu?”. Vì bận giữ hình ảnh đẹp, mình gãi gãi tai “Dạ, trước có hút nhưng giờ… cháu bỏ rồi!”. Chú gật đầu nói, thế là tốt. Cháu có cách gì mà cai tài thế, chỉ chú cái coi, chứ chú giờ ngày gói rưỡi, đốt như cháy nhà luôn!

Đâm lao theo lao, mình bốc phét, dạ thèm thì cháu cứ nhai singum, khi thì nhai vỏ chanh, vỏ quýt í chú, hiệu quả cực. Chú bảo à thế hả, để chú thử xem sao, rồi rít liền 2 phát, nhả khói mơ màng trước mặt mình như trêu ngươi, trông ngứa cả mắt. Đọc tiếp →

Ra mắt gia đình ex (Phần cuối)

Bây giờ đã sắp hết năm. Mấy lần muốn dọn sang nơi ở mới cho đỡ bí bức, nhưng ex giữ lại vì muốn mình loanh quanh khu nàng sống cho dễ bề chăm sóc và quản thúc. Khu Kim Giang – Đại Kim phong thủy có lẽ không tốt lắm, mình đồ vậy vì dặt dẹo ở đây mãi mà cơ đồ vẫn chỉ sáng hơn chị Dậu chút. Chỗ trọ sau lưng là ngõ cụt, trước mặt là con sông hãm tài nhất mà mình từng thấy, sông Tô Lịch. Đọc tiếp →

Ra mắt gia đình ex (Phần 10)

Buổi tối, ăn cơm xong, nghỉ một lát, bố ex kéo tay rủ “Ra ngoài đi dạo tí cho thoáng”. Ex đang rửa bát quay lên hỏi “Bố với anh Huy đi đâu đấy, cho con theo với?” Mẹ ex bảo “Mày ở nhà dọn dẹp đi, để bố với anh thoải mái”.

Ra khỏi ngõ, bố ex bẻ cành chè tàu bé tí đưa cho mình rồi bảo “Cái này xỉa răng thơm phết đấy”. Quê mình trồng nhiều cây này, chủ yếu làm hàng rào cho đẹp, nhiều người cũng bẻ cành xỉa răng như bố ex. Đường làng ban đêm vắng vẻ. Một đàn vịt nhà ai chạy băng ngang, bố ex bảo, vịt thì chỉ có nướng là chú ưng, còn nữa tanh lắm. Mình dạ vâng, trong đầu lửng lơ câu hỏi: Oánh võng hơi kinh đấy, tóm lại thân bài là gì? Đọc tiếp →

Ra mắt gia đình ex (phần 9)

Ex nhìn mình, nước mắt lưng tròng. Trông thần sắc nàng tàn tạ đi rất nhiều, mắt thâm quầng, môi nhợt nhạt, tóc tai rối bời. Lau nước mắt cho nàng, ex đưa tay vuốt mái tóc lòa xòa trước trán mình, giọng yếu ớt “Anh đi đường mệt lắm không?”. Mình lắc đầu. Nàng nhìn đăm đăm vào bộ quần áo nhàu nhĩ mình đang mặc, ánh mắt chan chứa thương yêu.

“Anh ăn gì chưa?”. Mình nắm chặt tay nàng, thì thầm (sợ mẹ nàng nghe) :”Đừng lo cho anh”. Nước mắt nàng lại ứa ra. Mẹ nàng quay mặt đi nơi khác, thở dài rồi bảo “H cho em uống thêm ít sữa nhá, lúc nãy uống được có nửa cốc”. Mình cầm ly sữa nóng cho nàng hút. Bà cô nàng đi xuống thấy thế bảo “Người yêu về có khác, nhìn tươi tắn hơn rồi đó”. Đọc tiếp →

Ra mắt gia đình ex (phần 8)

Giai đoạn mới quen ex có thể coi là khoảng thời gian tồi tệ nhất trong những tháng ngày lưu lạc ở Hà Nội. Đi làm bữa đực bữa cái, thi thoảng kiếm được mấy trăm nghìn chỉ đủ đổ xăng, trả tiền trọ, cơm bụi và tiêu vặt linh tinh. Có hôm dắt xe lên tòa soạn nộp bài, đi được nửa đường xe hết mẹ nó xăng, phải cong đít đẩy bộ một quãng dài,  muối mặt vào cây xăng mua hơn nửa lít đổ vào để chạy tiếp. Cũng có lúc trên đường về thì cạn xăng, tiền trong túi áng chừng đủ cho bữa trưa (tối ăn gì tính sau), trời thì nắng nóng, đẩy bộ từ nhà máy thuốc lá Thăng Long đường Nguyễn Trãi về tận Phùng Khoang 3 – 4 cây số nhục không để đâu cho hết. Đọc tiếp →

Ra mắt gia đình ex (phần 7 / ngoại truyện)

Đây là phần ngoại truyện.

Hồi đó ex học năm cuối trường Nhạc họa. Khi mới quen, mình hỏi em học cái gì? Ex bảo học khoa vẽ bậy. À hóa ra là khoa Họa, cái khoa mà trông đứa nào cũng lôi thôi và nhếch nhác, tay chân luôn lem nhem phẩm màu, nhất là con trai.

Lần đầu được nàng mời lên phòng chơi, leo lên tầng 2, đứng trước cửa nhìn vào thấy nguyên một dàn cá sấu. Thực ra không xấu lắm nhưng trong hình dung của mình những đứa liên quan đến nghệ thuật nhất định phải đẹp. Trong phòng ex mình sáng sủa, người ngợm phổng phao hơn cả. Có một em nữa xinh hơn ex, da trắng, body mũm mĩm nhìn ngon như quả lê, mình cũng ưng cái bụng ghê, nhưng sau ex bảo “Trông thế thôi nhưng bị viêm cánh” nên mình quyết định tập trung vào ex cho lành. Mịa, yêu một đứa hôi nách chưa bao giờ có trong mộng tưởng đời mình. Đọc tiếp →

Ra mắt gia đình ex (phần 6)

Ngày thứ 4, tình hình ông nội vẫn không có diễn biến gì mới mẻ. Thi thoảng ông vẫn thở oxy, các chỉ số vẫn nhảy loạn cả lên trên màn hình, mình hỏi bác sỹ ông bị bệnh gì, bà bác sỹ mắt không rời điện thoại, bảo “Nói chung là đủ các loại bệnh”.

Có vẻ bác sỹ ở đây thích dự đoán bệnh hơn là tìm ra bệnh. Hỏi gì cũng đăm chiêu lặp đi lặp lại điệp khúc bất hủ “Chúng tôi đang theo dõi”. Mình định bảo theo dõi cái mẹ gì mãi thế, hay đợi rút oxy rồi mới kết luận “Bệnh nhân tử vong do… không thở được nữa” à? Nhưng phanh lại được. Đọc tiếp →

Ra mắt gia đình ex (phần 5)

Sau khi bày tỏ thái độ quan ngại sâu sắc với thằng anh họ về trường hợp mấy cái xi líp của vợ nó, nó kéo tay bảo thế thì đi chơi đã, lát ra chời cá của tôi ngủ cho mát.
Ex đang ăn khoai dưới bếp nghe thấy bèn hạnh họe “Nè, không đi đâu hết nghe chưa, ở nhà đó!”.

Ex sợ đi đêm về hôm nguy hiểm, hoặc có thể nổi tính ghen vặt. Cứ đi đêm là hư hỏng, “chỉ có gái ăn sương mới đi lăng nhăng qua đêm”, có lần ả tuyên bố xanh rờn vậy.

Nói về độ ghen thì ex thuộc hàng cao thủ, chả bù cho mình. Ex hay bảo chả bao giờ thấy anh ghen là sao? Có lần đang ngồi bốc phét trong dãy ghế đá ở ký túc Ngoại ngữ thì ex có điện thoại, giọng một thằng nào đó nghe éo rõ. Ex chỉ ậm ừ, còn nó cứ bla bla tán hươu tán vượn trong điện thoại. Mình kệ mẹ nó, ngồi hút thuốc tranh thủ soi mấy đôi sờ soạng nhau ghế bên. Đọc tiếp →

Ra mắt gia đình ex (phần 4)

Loanh quanh ở viện ngày thứ 2. Ông nội vẫn thở bằng máy, khắp người dây nhợ nhì nhằng như hệ thống đường dây viễn thông. Bố ex chỉ vào cái máy to như nồi cơm điện hỏi mình các chỉ số trên đó ý nghĩa thế nào. Mình hiểu nôm na gồm nhịp tim, huyết áp, mạch đập hay đại loại thế biết đéo đâu được. Ông chú hỏi thêm, thế nhìn vào đó có biết tình trạng sức khỏe ông ra sao không cháu? Mình nói chắc ổn vì máy vẫn kêu tít tít. Ex ngồi bên, mặt giãn ra 3 ly vì tự hào về người yêu, đoạn ghé tai trêu “Cái gì cậu cũng biết mà trong ví không mấy khi có tiền là sao nhỉ?”. Mình bảo vấn đề này y học thế giới đang bó tay. Bố ex nghe loáng thoáng bèn quay sang hỏi “Cái gì thế cháu?” Mình bảo à không có gì. Đọc tiếp →

Ra mắt gia đình ex (phần 3)

Đến bệnh viện Vân Đình, ông nội vẫn thở tốt, thậm chí rên lên khò khè “Đưa tôi đi làm gì, để ở nhà tôi chết đi…”. Mình bảo chết sao được ông ơi, vào viện bác sỹ tiêm cho ông một cái, sáng mai có thể đi cày tốt. Ex chạy xe phía sau hỏi, ông vừa nói cái gì thế? Mình bảo à ông khen anh đẹp giai. Ex bĩu môi “Chả liên quan gì”.

Mình và thằng anh họ ex bế ông vào phòng cấp cứu. Bà bác sỹ đang cắn hướng dương thò cổ ra hỏi:”Bị sao?”. Mình bảo sắp chết. “Nhưng bệnh tình như nào chứ?”. Thì tôi biết đéo đâu được, người già như cái xe máy tàu chạy lâu năm, kê bệnh án chắc dài như tờ báo Nhân dân. “Dạ, bệnh của ông là nằm mãi không dậy được, nhờ bác sỹ cho vào phòng khám khẩn trương”. Đọc tiếp →