Ranh con tên Ly – Phần cuối

 

Chiều. Trời mát mát vác xe lượn một vòng mua ly cà phê về nhâm nhi đỡ buồn ngủ. Chạy chậm chậm qua mấy con ngõ, đang nghĩ lăng nhăng trong đầu chợt tiếng đứa con gái nào đó hét tên mình. Từ trong tiệm làm tóc, một con bé tóc tai như con thần kinh chạy ra.

– Mô rứa anh?

Dừng lại nhìn kỹ té ra con thần kinh ấy là Ly.

– Lại làm kiểu đầu mới hử? Đọc tiếp →

Ranh con tên Ly (Part 6)

Hồi ấy mới bỏ phố về quê sau cuộc tình kết thúc trong cay đắng với ex. Ở quê, với hai bàn tay trắng và nỗi nhớ ex khôn nguôi, mình quyết định làm lại từ đầu. Nói cho sang mồm, từ đầu khi đó chỉ là giấc mơ con: Kiếm tạm cái nghề để nhỡ ai hỏi đến còn có một công việc cụ thể trả lời; lấy con vợ mưa biết chạy vào nhà, đến bữa biết cắm cho nồi cơm, ai đến chơi vẫn biết chỉ vào mình nói “Đây là chồng” chứ không chỉ nhầm sang thằng hàng xóm. Đọc tiếp →

Ranh con tên Ly (Part 5)

Bây giờ mỗi lần đi qua cầu Ngàn  Phố thì việc đầu tiên là nhớ con ranh Ốc. Nhớ những ngày mới quen nhau, mình hay rủ “Ê, tối đi với thằng nào không? Ra cầu bốc phét tí cho mát”. Nó sẽ chu cái mỏ cong lên “Thích chị rồi à”. Mình bảo ờ hình như rứa thì phải, nói chung tớ cũng bắt đầu hơi hơi ưng cậu. Nó phì cười hỏi lại (điệu bộ rất vênh váo) “Ưng chị vì cái chi, nói chị nghe coi?”. Cái con điên này, thổ lộ tình cảm với nó là việc ngu nhất không nên làm, mình rút ra điều này sau nhiều lần bị nó hất cho gáo nước lạnh vào mặt – đúng vào những lúc sến sẩm nhất.

“Nói đi, ưng chị vì cái chi nhất?”. Câu này nó hay hỏi. Mình trêu “Biết éo đâu được, chỉ biết ôm mày rất thích, người mày vừa mềm như sợi bún vừa thơm như múi mít, phê lòi”. Nó dơ chân sút mình một phát vào cơ quan trọng yếu rồi bật cười khanh khách “Tôi lạy ông, ông Huy ạ. Còn câu chi hay ho nữa không thì nói luôn đi. Đồ trơ trẽn”. Đọc tiếp →

Ranh con tên Ly (Part 4)

Có mấy người pm hỏi, mối quan hệ giữa anh và Ốc định nghĩa một cách chính xác thì nó là gì? Nghe xong nói thật là mình bí. Không phải bí từ để giải thích, mà nó mơ màng quá, nên có thể gọi đó là mối quan hệ đặc biệt. Đặc biệt kiểu của nó và mình. Hiếm khi hai đứa ghen, không phải vì không có cảm giác ghen. Đơn giản là không đứa nào chịu thừa nhận mình đang ghen phát điên lên đây, vì tự ái, và vì cái tôi của cả hai đều bất cần giống nhau. Nhưng hôm nay thì khác…

Đọc tiếp →

Ranh con tên Ly (Part 3)

Đầu tối hôn nhau, đêm về ranh con (chắc khó ngủ) nhắn tin “Láo nha, dám hôn chị”. Con điên này chuyên thế, tin nhắn khi nào cũng lèo tèo mấy chữ cộc lốc, ăn nói bốp chát quen thân. Rep ngay “Ngọt hè. Tối mai tiếp tục hè”. Nó gọi lại sau 3 giây.

– Sướng quá không ngủ được à. Hôn được chị xong về không đánh răng luôn cũng nên?

– Ừ phê lòi… Ôi thích thế, ngọt lừ, hehe. Đọc tiếp →

Ranh con tên Ly (Part 2)

Nhớ lại những ngày đầu quen nhau.

– Em ơi, lấy cho anh một hộp Omega 3 nhé! Tý mang qua cho anh được không?

– Dạ, chú lấy cho chú dùng à? Làm sao mà uống Omega?
– Mắt dạo này tự nhiên nhìn kém, uống thử 1 hộp coi răng.
– Hic, nhìn gái nhiều quá hả chú?
– Chắc rứa. Mà bỏ cái từ chú đi nhá! Nghe từ chú ngứa cả mắt.
– Rứa ai gọi mẹ cháu bằng chị trước?
– Lần sau anh gọi bác, được chưa?
– Được rồi, tí em mang qua cho anh, hihi.
Đọc tiếp →

Ranh con tên Ly (Part 1)

Như từng biết, sau mối tình kéo dài trong tuyệt vọng với ex, kết thúc bằng chuyến xe đường dài Hà Nội – Hà Tĩnh không hẹn ngày quay lại – mình trở về quê xác định kiếm việc gì làm tạm, đợi vài năm sau nguôi ngoai lấy một con vợ cho xong đời.

Dạo quen Ly cũng từng có vài mối trước đó nhưng éo đâu vào đâu. Gái ở nhà sống một cuộc sống khác, kiểu nói chuyện khác. Nhiều em nhìn ngọt thật nhưng mở mồm ra phát không muốn nhìn mặt nữa (nhìn thứ khác thì vẫn được). Ban đầu trong mắt mình Ly tất nhiên cũng rứa. Một dạng đú đởn quê không ra quê, phố không phải phố. Giá quê mùa hẳn còn có cái mà thương. Đây nửa nạc nủa mỡ rất ngứa mắt, đã thế Ly còn có hội bạn chơi cùng thuộc diện nổi tiếng nhất nhì thị trấn. Nhiều lần mình phóng xe ngang qua, Ly nhìn thấy hét tướng lên “Ê… Anh H !!!”. Mình phải dặn “Lần sau đứng với lũ tóc xanh tóc vàng ấy thấy anh thì lờ đi nhé, gọi cái khỉ gì ngại bỏ mẹ ra”. Ly nhăn răng ra cười, bảo gớm “chú” cứ tinh vi. Gọi thì răng? Đọc tiếp →