Ký sự Tôi đi tán gái (phần 10)

Tôi di tán gái

Như đã hứa, đoạn sau đây xin kể lại cuộc *ng độ với ex vào sáng hôm kia. Đó cũng là lần chạm trán đầu tiên sau 3 năm kể từ ngày diễn ra ” cuộc chia ly màu đỏ”…
Cái đêm mà nàng bất ngờ gọi điện tôi ko sao ngủ yên, dù ko làm tí cà phê nào. Cảm xúc lẫn lộn giữa vui và buồn; hồi hộp vì chẳng biết vì sao mình hồi hộp. Một người từng như là máu thịt của mình giờ đây gặp nhau mà khách sáo như kẻ qua đường, hỏi làm sao ko khỏi đau lòng?

Buổi sáng thức dậy bởi một âm chuông tin nhắn. Mắt nhắm mắt mở vớ cái đt, lòng khe khẽ vui vì đoán là tin của nàng. Hờ, vẫn biết giờ chả là gì của nhau nữa nhưng sao háo hức lạ lùng khi bấm bấm bàn phím đọc tin nhắn. Xem nào, còn chút tình cảm nào vấn vương nữa ko nào. Màn hình hiện ra đầy chữ: Đọc tiếp →

Ký sự Tôi đi tán gái (phần 9)

Tôi di tán gái

Khi buồn chán, hãy nhìn vào mặt tốt, mặt tích cực nhất của cuộc sống để thấy đời còn chưa đến nỗi vứt đi.
Vừa ngầm dặn lòng câu trên xong thì vô tình quay mặt ra đường, bắt gặp ngay khuôn mặt nhàu nhò của 2 con mẹ hàng xóm mình ghét. Hai mụ này hình như chuyện nhà ai cũng biết. Mắt ti hí, cái miệng dẩu ra rất đúng kiểu người lắm chuyện.

Đời là thế đấy. Buồn ơi là sầu, chỉ muốn đi đây đi đó, nhìn biển nhìn sông. Ngắm hoa và thưởng nguyệt cho vợi chút muộn phiền. Thế mà nhìn đâu cũng thấy u ám những gương mặt không muốn gặp, những chuyện tầm phào tẻ nhạt. Cuộc sống dậm chân, tù túng và lặng ngắt như ao bèo…

Những người tâm hồn mộc mạc, đơn sơ có lẽ cũng có cái sướng của họ. Như cái thằng tóc vàng đầu ngõ nhà mình chẳng hạn. Đọc tiếp →

Ký sự Tôi đi tán gái (phần 8)

Tôi di tán gái

Chiều nay đá trận bóng hay quá, làm mấy ku em cứ xuýt xoa ” không ngờ anh đá hay rứa” làm mình cũng hưng phấn. Bọn này chắc không biết ngày xưa mình là tiền đạo chủ chốt của đội tuyển Khoa rồi. Bóng đá có lẽ là tình yêu vĩnh cửu của mình mất thôi…

Tôi sẽ kể chuyện này, còn phần phán xét xin giành lại cho mọi người. Vì tôi muốn biết liệu mình có khó tính và gia trưởng quá không, khi không thể chấp nhận được cách xử sự của nàng với đám bạn trai ( mà hầu hết có ý đồ tán tỉnh nàng)?

Cũng vì chuyện này mà tôi đã sắp đi đến quyết định ngưng mối quan hệ với nàng. Bởi có cái gì đó khiến tôi cảm thấy không ổn nếu gắn bó cuộc đời mình với một người như thế… Đọc tiếp →

Ký sự Tôi đi tán gái (phần 7)

Tôi di tán gái

Số là buổi sáng có một bà bán rau đi qua chỗ làm, ngó thấy mớ hoa lý hay hay bèn nhặt mấy cọng đưa lên mũi ngửi, thơm ghê. Bà bán rau hỏi ” Chú mua đi, về xào thịt bò ngon lắm”. Thấy bảo có 10k, rẻ quá nên mua cho vui, không nghĩ sẽ làm gì, chắc để ngửi thôi.

Nhưng ngửi chán rồi thì lại thấy bụng đói, hay mang về xào xem vị nó như nào? Dở cái là gần trưa rồi, nhà chắc sắp nấu nướng xong cả, mang về xào với gì bây giờ? Thôi, tiện thể phóng xe ra chợ mua ít thịt bò về xào với em nó cho máu, hoa mà chỉ để ngắm thì …phí của giời quá. Đọc tiếp →

Ký sự Tôi đi tán gái (phần 6)

Tôi di tán gái

Chiều đá bóng về mệt quá, cổ như được tráng một lớp bụi dày, uống bao nhiêu nước đá cũng không lại được. Lại hút thuốc, đã thề độc là sẽ bỏ không biết bao lần rồi mà mãi chả làm được, nản ghê.
Đang ngồi vừa thở vừa quệt mồ hôi thì chuông đt kêu trong cốp xe. Sms của nàng ” Anh ah, dạo này anh khỏe không? Tối vô nhà em có chút việc nha anh. Nhớ vô sớm nha”.
Chả muốn gì nữa, chỉ thèm có cái thuyền rồi nằm cho nó trôi đi đâu thì đi, không vướng bận đến ai…
Quả thật ấn tượng của tôi không rõ rệt lắm, chỉ thấy dáng nàng đẹp. Chấm hết. Nên chuyện trò cũng nhạt, nhạt nhưng nàng cười suốt buổi ( làm tôi hồ nghi khả năng chém gió của mình).
Thế rồi vừa về tới nhà đt đã kịp rung rinh. Mở ra ” a ve toj nhà chua ah? c0 le e lam a that v0g lam hey`?”. Ặc, xì tin ghê! Vốn lười nhắn nhót, vì…già rồi, nhưng phen này có lẽ cũng phải theo lao thôi. Nghĩ ngợi một lát, cơ bản là phải lựa chọn từ ngữ làm sao cho vừa để nàng biết mình ” quý ” nàng, nhưng cũng không khiến nàng nghĩ mình vồ vập quá. Mất hết giá. Đọc tiếp →

Ký sự Tôi đi tán gái (phần 5)

Tôi di tán gái

Sáng dậy đau ê ẩm một bên…mông ( hậu quả của trận bóng chiều qua đây). Hút thuốc hơi nhiều, ngày trước ex ghét vụ này lắm, bảo ” Khiếp, hồi mới yêu nhau mỗi lần kiss em toàn phải ngừng thở”. Trêu lại ” Giờ thì nghiện rồi chứ gì? “.

Nhắc tới ex lại nhớ ra đủ chuyện. Những con phố Hà Nội 2 đứa từng qua. Phố kem, sách Tràng Tiền, mỗi lần đi chơi ex toàn bắt phải chen lấn mua bằng được kem ốc quế, ngày sắp xa nhau nàng rầu rầu bảo ” Chưa bao giờ anh mua cho em được cái ốc quế cả, toàn kem đậu xanh, kem socola thôi..” Ừ, anh vẫn nợ em kem ốc quế mà. Nếu gặp lại anh sẽ cố chen chân mua bằng được cho em nhé…

Rồi đường Nguyễn Du nồng nặc hoa sữa, mỗi lần qua ex toàn bảo anh ơi đi chậm lại để em hít cái. Rồi phố Cầu Gỗ nơi mình hay ăn quẩy nóng, phố Hàng Điếu lắm quán chè, trà đá chỗ Nhà Thờ…Nơi nào cũng đầy dấu chân 2 đứa ( vì em là chuyên gia ăn vặt, chuyên gia kêu anh ơi miệng em tự nhiên nhàn nhạt anh ạ, anh chở em lòng vòng cho cho khỏi…nhạt miệng đi). Đọc tiếp →

Ký sự Tôi đi tán gái (phần 4)

Tôi di tán gái

………….Đợi chưa đầy 2 phút thì có bóng người trong ngõ đi ra, trên tay lấp lóa điện thoại. Nàng đây rồi. Dáng cao, quần jean, áo phông tím đi….dép lê.
” Eng ạ….”. Nàng cười bẽn lẽn chào tôi. ” Ừ, chào em! Em đợi anh lâu chưa?”. Bứt cọng lá ven đường vê vê trên tay, nàng nhún vai ” Em đợi anh cả mấy trăm tiếng đồng hồ rồi …hihi…”.
Ánh trăng đủ để tôi nhìn rõ khuôn mặt nàng. Có lẽ da ngăm ngăm, cằm nhỏ, đuôi mắt dài…người có đuôi mắt dài thường đa tình. Các cụ bảo thế.

Sau thủ tục chào hỏi gượng gạo, nàng bảo ” Eng chở em về nhà em nha. Nhà em gần đây mà.” Nàng lên xe, tôi ngồi dịch ra trước một chút. Nàng giữ khoảng cách vừa đủ, 2 tay vòng trước ngực. Nhưng lúc sau chạy vào chỗ xóc, không giữ thăng bằng được, vô tình nàng giữ lấy vai tôi. Lưng tự nhiên có cảm giác mềm mềm….đầy tội lỗi. Đọc tiếp →

Ký sự Tôi đi tán gái (phần 3)

Tôi di tán gái

Mình vốn lười nhắn tin. Già rùi, bấm chữ A nó ra chữ J, lách cách  lúa. Nên dùng cái mobile nào dù hình thức có cũ nát đến mức nào thì riêng bàn phím vữn long lanh không mòn miếc chi cả.
Cơ mà em nó lại đang độ tuổi tiền mãn tin. Tuổi này đứa con gái nào ngón tay cũng to ra vì hay nhắn tin hay sao ấy.
Quen nhưng chưa gặp mặt nên tần suất em nó sms nhiều khủng khiếp. Chữ nghĩa đến là rối mắt. Thi thoảng lại nhận dc 1 new sms như này ” a dag man` cj doak?”, ” a an ko*m chu*a?” hay ” ngu~ chu*a a?”
Rep lại cũng mất thời gian, không rep thì còn chi là…cưa gái nữa… . Yêu với đương, gái với gú nó lằng nhằng phức tạp rứa đó. Thà nhớ hay có việc hẹn hò gì thì lôi đt ra à lô vài câu cho nhanh, vừa đỡ mất thời gian của nhau, vừa khỏi phải lách cách bấm bấm. Zai mà hay ngồi rủ rỉ nhắn nhót mình cực dị ứng. Dị ứng như khi thấy mấy chú ngồi quán cà phê cắn cắn hạt dưa. Nhìn ái ẩm đàn bà  ra. Đọc tiếp →

Ký sự Tôi đi tán gái (phần 2)

Tôi di tán gái

” A lô…ai đó hè?”
” Alo, anh chào em!”
” Ai hè?”
” Uh, anh là N. ở abc, có 1 người cho anh số của em. Anh làm quen với em dc chứ?”
” Nhưng ai cho eng số ạ?”
” Anh không tiện nói ra vì người đó bắt anh không dc tiết lộ em ạ! Em đang ở nhà hả?”
” Dạ, rứa anh ở đoạn mô hè?”
” Anh ở khối 30 em ạ, trong em có mưa không?” He he, nói lảng sang thời tiết cho lành.
” Mới mưa xong anh ạ. Rứa eng giới thiệu về mềnh đi tề”.
” À, anh x tuổi. Cao 1m gần 70, nặng tất nhiên là trên nửa tạ, nhan sắc thì chưa ai chê là giống Chí Phèo. Không cờ bạc, rượu chè, sở thích là thích uống nước lọc, hít khí trời và tán gái…”
” hi hi…anh nói chuyện vui quá!”
Bla bla…một lúc thì nghe tiếng chó sủa lách nhách. Đọc tiếp →

Ký sự Tôi đi tán gái (phần 1)

Tôi di tán gái

Tình hình là mới được thằng em cho số điện thoại của một bé Sơn Trường. Theo lời nó thì em này cao khoảng 1m62, trên 20 tuổi, học xong lớp 12 giờ đang ở nhà phụ giúp gia đình công việc lặt vặt.

Về hình thức, ku em chỉ mủm mỉm cười ” Nói chung em không tả kỹ, eng gặp thì tự nhận xét, nhưng theo mắt em thì ổn”.
Hây zà, cũng đến tuổi phải lấy vợ thật rồi. Bà già giục lên giục xuống ngót 1025 lần có lẻ ” Kiếm con mô mà cưới đi, định để già mới đeo kính đút cháo cho con à?”.

Thì cũng từng kiếm rồi, nhưng chả đâu ra đâu. Toàn xịt! Đọc tiếp →