Trúng số (Phần 5)

 

Xế trưa, vừa ăn cơm xong chưa kịp xỉa răng, điện thoại Phèo nhận được cuộc gọi từ phóng viên báo Dân Ký. Sau một hồi vòng vo trình bày, phóng viên báo Dân Ký nhã nhặn.

– Dạ, thưa anh! Biết tin quan anh trúng s ố độc  đắc, thằng em mạo muội gọi điện xin viết một bài. Chẳng hay ý quan anh thế nào? Đọc tiếp →

Trúng số (Phần 4)

Xe tấp vào một quán ăn ven đường sau khi dừng lại mấy lần vì hỏng vặt. Không đói lắm nhưng hắn vẫn gọi một suất. Con mụ chủ quán cầm cái muôi huơ huơ bảo “Ăn cơm thì ra ngoài mua vé nha”. Vé vé cái thằng cụ mày, ở đâu ra thói bán hàng hách dịch như mậu dịch viên thời bao cấp thế? Hắn lẩm bẩm chửi thầm. Cái món dịch vụ xứ An Nam này đéo bao giờ khá lên được, cứ đông khách lên tí là coi khách hàng như ăn mày, mặt mũi sưng sỉa đến ghét. Đọc tiếp →

Trúng số (Phần 3)

Thị mím chặt môi. Chóp mũi thị đỏ tấy lên như trái cà chua. Mắt gườm gườm rất giống con mẹ bán bán quần áo chợ Ngã Tử Sở, sáng ra bị khách trả giá rẻ mạt rồi ngúng nguẩy cắp đít bỏ đi. Trong khoảnh khắc xuất thần của thị, hắn vẫn đủ bình tĩnh để cố tìm xem trên gương mặt biểu cảm đó có nét yêu dấu nào ngày xưa quen nhau còn sót lại? Đọc tiếp →

Trúng số (Phần 2)

Gần tối, vợ chồng chị gái và mấy người họ hàng gần cũng đã kịp có mặt. Anh rể hắn dựng xe, gạt đám người đang lao xao trước sân, chạy vào nói to, giọng giật cục rất nghiêm trọng.

“Ai chửi tôi cũng được, nhưng vì sự an toàn của chú Phèo thằng em tôi, đề nghị cử người  ra phố mua ngay cái két”.

Anh trai hắn cười khẩy.

“Nhận tiền xong làm cái sổ đút ngay vô ngân hàng chớ két kiếc gì, ông hâm à?”

Chỉ chờ có thể, anh rể phản công.

“Vâng tôi hâm! Nhà này nói thật ngoài chú Phèo tôi xếp vào hạng kiệt xuất ra thì chả thằng đéo nào không hâm. Đọc tiếp →

Trúng số

Part 1.

Soi đi soi lại 10 lần, hắn vẫn chưa thể tin nổi mấy tấm vé số của mình đã trúng giải đặc biệt. Sợ mình đang trong mơ, hắn vớ lấy cái cốc gõ bộp vào đầu mình, cái cốc vỡ tung tóe, máu trên đầu hắn rơm rớm chảy. Cảm giác đau nhói khiến hắn biết không phải mơ.

Tắt máy tính, khởi động lại cho chắc, vì biết đâu máy tính lỗi nên báo nhầm ngày? Khi biết chắc chắn mình trúng thật, hắn chạy ra chốt chặt cửa phòng rồi quay vào úp hai bàn tay vào mặt 5p để lấy lại bình tĩnh. 9 tỉ, số tiền ngay cả trong mơ hắn cũng chưa bao giờ mơ đến.

Hắn lấy cái bút bi viết thử dãy số 9 tỉ lên tờ báo cũ, xem liệu mình có viết chính xác được đến tận hàng đơn vị không? Tất nhiên là hắn chịu, chỉ nhớ mang máng tỉ thì có rất nhiều số 0 đằng sau. Mấy số 0 hắn chưa nghĩ ra, vì đang rối bỏ con mẹ lên, chỉ cần biết 9 tỉ là được. Việc có mấy số 0 bọn công ty xổ số chúng nó tự tính bằng máy, hơi đéo đâu mà nghĩ. Đọc tiếp →