Ký sự đòi nợ (Phần 1)

Chap 20: Đám cưới
**************

Hôm nay ăn cơm tối khí sớm.

Ăn xong oánh răng hẳn 2 lần, 5 phút sau bồi thêm nửa trái cam cho thơm miệng. Lên nhà lục tủ quần áo, thấy cái ảnh ex rớt ra. Đôi mắt đứa trong ảnh như lưỡi dao xoáy sâu vào tim. Đau nhói.

Lật mặt sau ảnh, dòng chữ viết bằng bút dạ màu xanh đã nhòe nét “Hạ Long 26/6/200x. Em nhớ tình yêu của em nhiều lắm”.
Đây là bức anh nàng chụp dịp đi tham quan cùng lớp trước khi bảo vệ luận văn. Ngày ấy, xa nhau 1 tuần tưởng chừng có đứa sẽ phát điên.

Bằng chứng phạm tội duy nhất còn sót lại cho cuộc tình 3 năm. Đậu má, trước ngày cưới một hôm ông sẽ hóa vàng để vợ yên tâm rằng mình là mối tình đầu của chàng. Còn bây giờ thì để nó đấy đã, thi thoảng giời mưa, mở nhạc vàng lôi ra ngắm chơi cho tim tan nát luôn một thể.

Sau một hồi chọn lựa cuối cùng tạm hài lòng với trang phục quần âu + áo sơ mi kẻ sọc + giày đen (đứng trước gương nom cũng oách chán, mẹ khỉ, những lúc trông mình ngon nghẻ như này éo có ex ở đây mà chép miệng tiếc nuối “Mình thật ngu xuẩn khi bỏ mất con cá quá to” ). Tất nhiên con cá to ở đây là mình!

Hôm nay có con Vecpa đời Tống của ông chú về chơi. Con này mới mông má nên bề ngoài khá menly, hỏi mượn đi chơi, ông chú đưa chùm chìa khóa vừa dặn “Ra đường rộng chạy thử vài vòng cho quen đã không khó đi lắm”. Lúc dắt xe cổng còn bồi thêm “Đi thì sướng, chơ mà thi thoảng … chết máy vặt đó. Cẩn thận”. Mình gật đầu như bổ củi bảo biết rồi (mệ, đây cũng là khởi đầu cho nỗi “kinh hoàng” về sau của mình trong đêm ấy. Cái này kể sau).

Trời còn sớm nên không gửi xe lội sông mà vòng xuống cầu tràn rồi đi ngược lên, dù hơi xa một chút. Suốt quãng đường chỉ mải mê tưởng tượng khung cảnh 2 đứa dắt tay nhau đi đám cưới trong bàng bạc ánh trăng. Mình sẽ nói câu này, câu kia. Nàng sẽ trả lời như nọ, như kia…Tóm lại trên đường dắt nhau về thì… hôn được phát coi như chốt hạ. Nghĩ đến đây mà tê hết cả rốn vì phấn khích.

Sau non hơn nửa tiếng vòng vèo cuối cùng cũng đến ngõ nhà nàng. Trong nhà vọng ra tiếng cười đùa vui vẻ, chắc bạn nàng đến rủ đi chơi cùng..

(Nghỉ phát đã, lát update tiếp…Chap này khá dài)
(tiếp) Chap 20: Đám cưới
*******************

Phi xe hẳn vào sân, ngó nhanh vào nhà trên thấy 5 -6 nam thanh nữ tú đang cười đùa ồn ĩ. Một em mặc áo phông đỏ, body chất lừ (mỗi tội hơi vẩu) bước ra hỏi “Eng hỏi ai ạ?”. Con bé này hỏi câu duyến gớm, nhưng lúc ấy mải nhìn ngực nó nên mình thôi không chấp.

“Chú Việt có nhà không em ơi?”. Em vẩu cố khép bớt môi lại (mệ, nom giống Ronaldinho tợn) rồi chỉ tay xuống nhà bếp “Chú Việt đang mần chi trong bếp, anh vô đi”. Nghe loángng thoáng thằng trẻ trâu nào nói vọng trong nhà ra “ĐM con xe chi nhìn lạ hè”. Thằng khác giải thích “Xe Tàu”.

Vừa lúc ấy chú Việt đi ra “A thằng cháu! Lâu rồi mới chộ mặt hè! Vô đây uống nác đã rồi đi mô thì đi”. Mình theo chú vào bếp. Trên bếp củi nồi gì đó đang sôi ùng ục, mình hỏi cho có chuyện để nói “Chú đang nấu chi mà thơm rứa ạ? Khoai ạ?”. Chú bảo “Mô, cám lợn!” Mình cứng cả mồm vì hố.

Nhìn mình từ trên xuống dưới một lượt, chú chép miệng “Chà, bựa ni nhìn đẹp trai thôi rồi hè!”. Thấy bóng ai đó thấp thoáng trong gian buồng, đoán là Huyền, nên mình hỏi lại chú “Dạ, chú nói chi ạ?”. Chú Việt nheo mắt “À, nhìn cháu bựa ni đẹp trai”. Câu này nghe mãi rồi, nhưng trong bối cảnh hôm nay nó mới đáng đồng tiền bát gạo biết bao (chắc Huyền nghe rõ).

“Chào eng ạ!”. Cái bóng thấp thoáng nãy giờ bước ra. Mệ, thằng cu em trai nàng (về sau tiếp xúc mới biết nó chơi rất được, ngang và hơi gàn đúng chất trai Nghệ nhưng cũng tương đối quân tử tàu).
Lại mất gần 10 phút làm công tác dân vận.

Mãi vẫn dek thấy nàng đâu, bắt đầu sốt ruột “Chị mô em?”.Thằng ku bảo à đang tô phân trát són trong buồng, chuẩn bị đi chơi đám cưới. Thở phào nhẹ nhõm (lúc này nhìn thằng em nàng yêu thế, chỉ muốn dúi ngay vào tay nó 100k, nhưng thôi anh sẽ đền chú sau).

Mất thêm gần 10p nữa lọ mọ đi theo chú Việt ra xem mấy con hươu đang trổ nhung. Mệ, phân hươu thối um nhưng vẫn phải luôn mồm xuýt xoa khen đẹp quá, đẹp thiệt chú ạ, cháu nhìn mà thấy giống như con tuần lộc bên Bắc Âu (nói xong thấy hài quá lại nhe răng cười trong bóng tối).

Chú Việt có vẻ vui lắm, bảo kiểu chi bựa mô cắt nhung mi cũng phải sang đây uống với chú lần nựa. Mình nắm lấy tay chú lắc lắc “Rồi, kiểu chi cháu cũng sang mà!” Miệng nói, mắt thì oánh võng linh tinh xem nàng đã xong việc chưa.

“Anh…” Giật hết cả mình. Nàng gọi khẽ từ trong bếp.
Lúc ấy xoắn vãi rồi, nhưng cứ vờ vịt đủng đỉnh bước vào như không.
Nàng đứng gần cửa vào, một nhan sắc khiến mình tối sầm hết cả mặt mũi. Vẫn mái tóc dài ngang lưng, má hồng (chắc mới thoa thêm tí phấn), hàng mi cong cong đầy ma mị. Mình khoanh tay trước ngực, mặt lạnh lẽo khe khẽ gật đầu chào.

“Bựa ni có lội sông không anh? Chà, quên thẻ nhớ của em rồi cũng nên hè?”. Mình bảo quên sao được rồi lôi trong ví ra cái thẻ nhớ chép toàn nhạc Ngô Thụy Miên cho nàng. Chợt nàng kéo mình lại gần, thì thầm “Giừ cũng hơi khó xử đây, trong đám nớ (mấy thằng đang ngồi nhà trên) có thằng đòi chở em đi. Em thì nỏ ưa chi hắn mô. Làm răng giừ nả?”. Mình hỏi “Rứa nó như thế nào với em?”. “À, nhà hắn xóm bên, toàn đến nhà em một mình thôi”.

Bàn bạc nhanh, cuối cùng thống nhất kệ cha thằng đó (mặc dù cũng hơi lo vì có thể bị ném đá, món này là đặc sản nổi tiếng của các anh mệ nó rồi). “Thôi giừ đi nha, lát nữa em sẽ có chuyện hỏi anh đó!” Chột dạ. Chuyện gì nhể? Em nói đi, chuyện gì? Nàng kéo tay “Tí nữa xong đám đi, nhưng anh có biết ai tên là…T. nhà ở abc không?”.

Thôi bỏ mệ rồi. Có biến to rồi. Thằng này trước chơi qua loa với mình. Điều tồi tệ nhất là gần như tất cả quá khứ yêu đương của mình (kể cả hồi ở HN) nó biết hết. Quả này vỡ mặt thât rồi. Trong vài giây ngắn ngủi, mình đã kịp lướt qua kịch bản những gì đã xảy ra trong câu chuyện của Huyền và thằng ôn T. kia. Cái mồm thằng này mình từng ví như mồm mấy thằng kinh doanh đa cấp Amway, ngồi cạnh nó tốt nhất đeo cái headphone lại cho lành. Sao nàng lại bỗng dưng quen con chim lợn này nhể???

Mình vẫn điềm nhiên khoanh tay trước ngực (mặc dù đã xoắn lắm rồi, vừa xoắn vừa giận thằng T. run người) “Anh biết rồi, nếu là thằng đó thì anh đã hiểu nó nói gì với em…”
Nàng cười bí hiểm “Uhm, thôi đi đã, lát nựa em sẽ phỏng vấn anh sau!”.

Nàng ngồi sau xe mình, hai tay giữ hờ vào vai. Thằng ku lúc nãy đi sau cùng, vừa chạy vừa vê ga ầm ĩ như đang trong cơn hậm hực. Điên quá, mình cho xe chậm lại chờ nó đi trước cho đỡ nhức đầu…

Pages: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35