Ký sự đòi nợ (Phần 1)

Chap 30 – Ký sự đòi nợ
****************

Tối qua theo lịch hẹn sẽ sang nhà Huyền, nhưng lúc chập choạng nhận được hung tin từ cu Ngọc “Đạ ca để đêm mai sang nhé. Mai mới có phim hay cho đại ca”.

Cái giọng lấp lửng của nó khiến mình vừa hoang mang vừa tò mò. Hỏi lại, phim chi mà hay chú? Nó ranh mãnh rep “Thì tối mai đại ca cứ sang đây”.

Ừ sang thì sang, trong kho từ vựng của anh mày éo có từ nào tên là “sợ” cả.
Lúc đó Ốc chưa về, đọc tin nhắn của Ngọc cho nàng nghe, nàng reo lên như con hâm “Biết roài….tối mai anh sẽ được gặp tình địch. Để lát em chạy xe ra mua cho lọ dầu gió với ít bông băng đi là vừa hè!”

Mình vái lạy Ốc 3 vái. Nàng quả là đệ nhất ma xó, chuyện chi cũng tinh quái đoán trước như sấm truyền (chả trách thằng bồ cũ rốt cuộc trong mắt nàng cũng chỉ là thằng trẻ trâu)…

7 rưỡi tối. Áo phông, quần jeans, giày xì po…chễm chệ trên con rim Thái của ông già trực chỉ hướng cầu tràn. Trời khô ráo, trăng non lấp ló chân đồi. Một cảnh tượng rất xứng đáng để làm thơ đề (à nhắc đến thơ đề, có những câu mình đọc mãi mà éo luận ra chúng liên kết với nhau chỗ nào, ví dụ “Đêm nay trăng sáng mênh mông/ Tối nay đuôi 8 hay 5 vào lồng”)

Đến gần ngõ nhà Huyền, thấy một đám gần chục chú giai làng đang tụm năm, tụm ba quanh gốc tre, mình ý tứ giảm ga, tắt đèn pha. Chợt tiếng ai như tiếng cu Ngọc gọi tên mình. Dừng hẳn lại xem sao.

– Đại ca.

Té ra là nó thật.

– Chuẩn bị đi mô mà tụ tập ri?

– Mô. Ngồi bốc phét cho vui thôi. Vô nhà đi, chị Huyền ở trong đó.
– Mà nhà có khách à?
– Dạ. Vô đi.
– Ai rứa?
– Anh Toàn đến chơi. Nỏ ngại mô.

Mịa nhà chú, có rứa mà cũng dọa ma anh.

Nhưng cũng hơi hồi hộp thật. Nó là thứ cảm giác là lạ pha trộn giữa chút cay cay mũi, chút trách cứ (ngấm ngầm) và một chút “hiếu chiến”. Rút thuốc đưa cho Ngọc 1 điếu, châm một điếu, kéo mấy hơi cho hạ hỏa phát đã.

Xong lững thững dắt xe đi vào. Trước sân một con Airblade đỏ đen dựng chình uỳnh ngay lối vào cửa (chắc sợ trẻ con vặt gương). Huyền đi ra chào “Anh ạ!” rồi nhìn mình một lượt. Hờ, nàng đi giày vải buộc giây trong nhà như này là trọng đại lắm đây! Gật đầu chào lại. Ngó vô nhà trên dek thấy đứa nào khả nghi ngoài bố mẹ Huyền.

– Cháu chào o chú. Ôi o mới về ạ? (mẹ nàng mới ra viện). Tiện mồm định hỏi “Dạo ni khỏe không o?” nhưng phanh lại kịp.

Chú Việt kéo ghế mời ngồi rồi nhìn sang mình bảo với vợ.

– Huy con nhà bà Y. đó, nhà bên thị trấn.

Mẹ nàng bỏm bẻm nhai trầu, gật gật, mắt lim dim ra kiểu biết, biết rồi. Mình nở nụ cười tương đối nhu mì, tranh thủ soi xem nàng giống mẹ điểm gì trên khuôn mặt.

– Huy vợ con chi chưa cháu? Giừ đang mần nghề chi?

Mẹ nàng phỏng vấn.

– Dạ chưa o ơi. Cháu làm abc thôi o. (Đúng kiểu giai làng là phải “Cháu ế rồi, có ai thèm lấy mô o”, nhưng mình ghét kiểu vờ vịt khiêm tốn và nhàm chán ấy).

Im lặng trong giây lát, phát hiện ra dưới bếp có tiếng rầm rì to nhỏ. Ái zà, bạn Toàn ủ hàng kỹ ghê nhể. Ngay lập tức tiếng Huyền lôi kéo “Lên nhà trên uống nước nói chuyện cho vui đi anh, nỏ ngại mô!”

Rồi nàng đi trước, bạn giai kia lẽo đẽo theo sau.

– Giới thiệu với anh, đây là anh Toàn, nhà trên abc, (quay sang mình) còn đây là anh Huy….

Nàng chừng mực vãi, ánh mắt không thể hiện cảm xúc gì “mập mờ” để mình kết tội một thể. Toàn đây hử chú? Trông cũng không đến nỗi giang hồ như mình dự. Tóc dài vuốt ngược ra sau gáy, tay đeo lắc bạc to đùng, miệng rộng, cười hề hề rất cầu tài.

– Anh mới sang chơi à? (bạn í hỏi). Mịa, chú ngồi trỏng biết anh đến lúc nào rồi còn phải hỏi.
– Ừ, anh mới sang (hỏi tiếp đi chú)
– Anh ở mô hè? Nhìn.. quen quen.
– À, anh ở thị trấn. Bạn quen ai bên nớ không? (Hê, gọi “bạn” cho nó có khoảng cách).
– Em quen nhiều bên nớ lắm, anh có biết thằng A con ông C, chị H con bà M…..không? Có biết bla bla……..không?

Bọn ấy đa số mình biết, nhưng bảo anh éo biết (vì biết chúng nó thì cũng vinh dự dek gì cho mình mà phải kể ra).

– Rứa anh Huy mần nghề chi hè?
– Anh làm linh tinh thôi.
– Trước học chi ra?

Đã hơi nhức đầu thì chớ, thằng này volume nó vừa to vừa hay phát, thi thoảng cười hề hề rất ra kiểu dân làm ăn nhớn. Hình như chú mày nghĩ rằng chân lý thuộc về thằng to mồm hơn thì phải?

Đợi bố mẹ Huyền lục tục xuống nhà dưới (cho chúng mày tự nhiên), bạn í quay sang nàng hỏi:

– À mà em với anh Huy quen nhau lâu chưa hè?

Huyền nhìn mình giây lát.

– Nỏ nhớ nựa anh hè (nháy mắt với mình, trông điêu nhưng yêu vãi).
– Uhm (mình cười nhạt).
– Răng mà quen nhau, anh Huy ở bên nớ răng biết em?

Huyền đang ậm ừ định trả lời thì mình xen ngang.

– Rứa mới tài!

Nhìn thái độ tưng tửng của mình, cu cậu hơi khựng lại, mặt sường sượng. Loa tạm thời tắt trong vài phút…

Pages: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35