Ký sự đòi nợ (Phần 2)

Chap 12:

“ Tán con nớ được đó, gia đình cơ bản lắm”.
“Chú mà lấy được con nớ thì nhất rồi, vợ giáo viên ít nhất sau ni còn có cái sổ lương”
“A! Con Nhâm con ông X. à? Chú Huy mà “đi” con nớ là mềnh ủng hộ nà! Tính rất tốt…”

Bla bla…Họ hàng, người quen của mình tới tấp vun vào em Nhâm. Mình ngồi hút thuốc chán chê, bất giác nhớ lại lời xui dại của mấy mợ mà ức lòi pha. Thì cũng tại mấy pha bơm đểu ấy mà mình đang ngồi vất vơ ở đây, sau khi đánh quãng đường hơn xịch cây chuối. Mẹ, mỡ đấy mà húp. Ngon lành thì đã éo đến lượt thằng mình.

Về. Cũng dek thèm liên lạc lại. Chắc phải đợi vài hôm nữa nguôi nguôi rồi mới tính được tiếp.

… Hôm nay vừa lĩnh lương, 2 củ 8, khuyến mại thêm 2 trăm tiền xăng nữa là tròn 3 củ. Đang định ra mấy cái shop vớ vẩn sắm ít đồ mặc cho nó gọi là f5 lại mình thì bất ngờ Huyền gọi điện, giọng thều thào như mèo hen.

– Anh à.
– Uhm, có việc chi rứa em? (Lạnh nhạt vãi).
– Anh dạo ni gớm hè! Em gọi điện hỏi thăm cấy nỏ được à?
– Nói to lên tí, răng nghe khò khè rứa?
– Em ốm nè! Mấy bựa sốt cao mê man nỏ biết chi trời đất, dừ mới tỉnh tỉnh hơn được tí rồi đó…(ho mấy phát rất hoành, chắc lại làm hàng).

– Rứa à! …..(tự nhiên đơ ra, éo biết nói chi cho hợp hoàn cảnh)…Rứa.. rứa…. chồng sắp cưới có đến chăn nuôi chi không (bỏ mẹ, chăm nom thì nói nhịu thành chăn nuôi).

– Mần chi có ai mà gọi là chồng sắp cưới ở đây, anh hay hè! (cáu cáu). Thôi rứa anh nha, em lại sắp lên cơn sốt rồi, trán hâm hấp khó chịu quá…(đề tiếp thêm mấy phát ho tương đối chất lượng rồi cúp máy).

Mệ, khó nghĩ vãi. “Nó” ốm chả lẽ quay mặt làm ngơ? Dù sao hết tình thì vẫn còn tí nghĩa, mình ghét nhất những đứa hết yêu nhau là coi nhau như đồ giẻ rách. Gặp ngoài đường mặt sưng sỉa như ong đốt.

Nhưng tối mà mò đến lại rách việc với mẹ nàng, dù đến chơi với tư cách thăm người ốm. Sau một hồi đắn đo, cuối cùng quyết định chiều ra chợ mua cân đường, hộp sữa rồi lên thăm nàng luôn, đỡ va chạm người nhà(à mà ở mình cũng hay, cứ ốm đau thì người đến thăm cứ táng cân đường, hộp sữa, hoặc sang hơn là cân cam, dây sữa tươi…mà éo thèm biết cái đứa kia bị bệnh gì, có chén được đường sữa không, không như lũ tây ôm hoa tươi đến bệnh viện chúc mừng khỏi bệnh).
Chiều. Làm cân cam với hơn chục quả mãng cầu lễ mễ đi thăm Huyền.
Mới đó mà đã gần tháng rưỡi không gặp lại. Mình còn yêu, nhưng chắc phôi phai đi khá nhiều. Tình yêu pha lẫn sự hờn giận, một chút oán trách và thất vọng. Thi thoảng đọc báo Công an Nhân dân vẫn thấy nhiều đôi bị gia đình ngăn cấm đã nhảy xuống ao quyên sinh, hoặc dắt díu nhau trốn biệt xứ người để xây dựng cuộc sống mới.

Nàng không nhảy ùm xuống ao (chắc do nhà không có ao), cũng không để lại huyết thư trước khi gieo mình xuống sông Ngàn Phố từ cầu tràn (có lẽ sống Phố cạn quá, nhảy xuống ko chết vì nước mà què mẹ nó chân thì dở)

Pages: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20