Ký sự đòi nợ (Phần 2)

Chap 6: Cấm cửa

… Đang kể dở chuyện thằng cu “yên tâm” thì Huyền có điện thoại. Vừa liếc qua màn hình, mặt nàng lập tức biến sắc. Đưa ngón tay ra hiệu im lặng, nàng khẽ thì thào “Mẹ gọi”.

– A lô, chi rứa mẹ?…Dạ, con đang ở nhà con Hạnh, tí hết nắng con về…

Mẹ nàng nói gì đó không nghe rõ, hình như bảo nàng đưa máy cho o gặp Hạnh. Huyền lúng búng thanh minh một lúc rồi cúi đầu dạ, dạ. Có lẽ mẹ nàng đã bắt được bài, vì thấy nàng nghe mà không trả lời nữa…

Kết thúc cuộc điện thoại, Huyền ngồi thừ ra, nước mắt bây giờ mới rơm rớm.

– Có chuyện chi à? – Mẹ biết em đang ở nhà anh rồi, ai nói nỏ biết. – Ở nhà anh thì răng? – Thì…. – Em nói đi! – Em nói anh đừng buồn nha? Em lo anh buồn…nên nỏ nói chuyện ni.. – Biết rồi…Khỏi phải nói nữa! – Thật sự em cụng nỏ biết mần răng dừ… Tối ni anh có lên nhà em được không? – Để làm chi? – Mẹ muốn gặp anh… Có nên gặp không nà? – Để anh coi đã, tâm trạng anh không tốt lắm…

Hai đứa tiếp tục ngồi im, không nói với nhau lời nào, không khí vô cùng ngột ngạt. Mình tựa vào song cửa sổ nhìn ra vườn. Ngoài đó có 3 con gà mái và một thằng gà trống đang vờn nhau. Cu gà trống giả vờ ngậm một cọng rác lên rồi tục tục mấy tiếng, các ả gà mái tranh nhau xúm vào. Mẹ, bọn này cũng tởm vật, giả vờ thật thà không biết mình đang bị lừa tình bởi một cọng rác…

Đầu giờ tối Huyền nhắn tin bảo kiểu chi tối ni anh cũng phải có mặt, mẹ em muốn gặp anh. Mình hỏi đi hỏi lại cho yên tâm “Có việc chi nghiêm trọng à?”. Nàng trả lời “Nỏ biết, anh cứ đến nha, em cũng nỏ hiểu chuyện chi tề”.

Linh tính mách bảo mình có biến rồi.

Gần 8 giờ tối mình vác mặt sang, bộ dạng thất thểu như đi đánh dậm về, vừa đi vừa nghĩ tới các kịch bản sẽ xảy ra, kể cả tình huống dở nhất. Đến đầu làng thì gặp cu Ngọc (em giai nàng) đang lọ mọ bên bờ ruộng với cái đèn pin gắn trên đầu. Mình hỏi “Ơ chú, mần chi đây?”. Nó cười nhăn răng “Bắt nhái! Tí anh ở đó ta làm độ nhậu cho vui hè!” Vãi với độ nhái, mình oke oke, bảo chi chứ món nớ là anh rành thích, nhậu vô thôi rồi! À mà anh hỏi tí, hôm nay nhà có chuyện chi hử? Nó lắc đầu, mô, có chi mô. Đại ca cứ ở đó uống nước chè đợi em. Bựa ni mới mưa xong nhiều nhái lắm!

Vào nhà. Mẹ nàng đã đợi sẵn với đĩa trầu và ấm nước chè mới om còn nóng. Huyền đang rửa bát lách cách ngoài giếng. Dưới nhà có mấy người nữa, chắc đang nói chuyện thời sự thế giới.

– Ngồi đây uống nác cháu! – Dạ. Gia đình mời cơm chưa o? – Mới ăn xong. Dưới nớ mưa không cháu? – Dạ, lúc chiều có mưa, giờ cũng tạnh rồi ạ!

Đấy, cứ phải đưa đẩy chuyện thời tiết một lúc nó mới tự nhiên được. Vừa lúc đó bố Huyền và một người đàn ông nữa bước lên, mẹ nàng giới thiệu đó là chú ruột nàng. Lại quanh co thăm mất một lúc nữa…Mình tranh thủ làm miếng trầu cho đỡ căng thẳng.

– Ông cho ti vi nhỏ tiếng lại cấy!

Mẹ nàng ra lệnh. Tiếng pháo khai nòng đã bắt đầu chăng? Bố nàng loay hoay tìm cái điều khiển, nhưng tìm mãi chả thấy, bèn tiện tay tắt phụt ti vi rồi lẩm bẩm “Nói điếc cả tai”.

– Cháu uống nác đi! Mà cháu tên chi hè, nói mấy lần rồi mà rành quên? Tên Huy hè?

Gì mà dìm hàng nhau thế? Mình cũng có tật ghét đứa nào là toàn giả vờ quên tên, nhưng tế nhị hơn này nhiều.

– Dạ, Huy ạ! – Ừ. Cháu mần nghề chi hè? – Dạ, trông kho vật liệu linh tinh thôi o. – Lương lậu răng? Có đủ ăn không cháu? – Dạ, hai triệu tám, gần ba triệu. – Nỏ ăn thua lắm hè…

Cái câu “nỏ ăn thua lắm hè” được kéo dài và tương đối gằn, nghe như lời chia buồn sâu sắc xoáy vào tim người nghe (mệ, mình lại thuộc dạng nhạy cảm vặt mới đau em).

Mặt mình lúc ấy tẽn vô cùng, không biết giấu vào đâu cho hết ngượng. Vừa ngượng vừa phải gồng mình lên nói những câu pha trò tếu táo chả đâu vào đâu, cốt để mẹ nàng thấy mình không đến nỗi chết vì đói với mức thu nhập khủng ấy.

– Mà làm ở đó thì làm những việc chi hè?

Lại chạm vào nỗi đau rồi. Lần này thì mặt mình thực sự dày lên, không cần giữ kẽ, mình bảo dạ chủ yếu sáng đến sắp xếp vật liệu, vào sổ hàng ra hàng vào. Trưa không muốn về thì gọi suất bún chả, ăn xong gọi tiếp ly trà đá, rồi nằm vật vờ trên tấm phản góc phòng, ngủ một giấc lẫn lộn… rồi đợi tới chiều. Chiều hết giờ thì về. Rồi đợi cuối tháng nhận 2 triệu tám…

– Rứa tiền mô mà lấy vợ, tiền mô mà nuôi vợ con?

Mẹ nàng ngao ngán chốt hạ. Mình cười nhạt toẹt coi như đánh trống lảng, trong đầu phục lăn những thằng éo có tiền mà chém gió về tương lai, vận hội, thời cơ phía trước…như sắp sửa giàu đến nơi. Mình thì chịu, éo xơi được món bánh vẽ ấy, vì lúc bốc phét nó cứ ngượng ngượng thiếu tự nhiên và thuyết phục.

– Dừ ri cháu ạ! – Dạ. – Con Huyền nhà o cũng đến tuổi xây dựng gia đình rồi.. – Dạ. – Cha mẹ thì ai cũng muốn con cái mình tìm được tấm chồng tử tế, công việc đàng hoàng…Gia đình o thì mới biết cháu với Huyền có đi lại sơ qua, nhưng có lẽ Huyền hấn chưa nói với cháu chuyện hấn với anh … (anh yên tâm đê). – Dạ có nói qua rồi ạ. – Ừ, anh nớ là chồng chưa cưới của con Huyền đó!

Nghe tới câu này mình đơ người ra, họng nghẹn lại éo nói được câu gì nữa…Vừa lúc đó Huyền bước lên.

– Con ni là dại lắm, cứ nghe anh mô nói năng hay hay, dẻo dẻo là thích chứ có biết chi mô.

Mẹ nàng đá ngay quả bóng sang con gái nhưng cũng khiến mình nóng bừng mặt…

Pages: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20