Ký sự Tôi đi tán gái ( phần 18)

Tôi di tán gái

Ông chú họ cầm ly rượu bé bằng hạt mít đứng giơ sẵn, đợi rể tương lai cụng ly nhưng mãi chả thấy thằng nào nhổm dậy. Xì xào…xì xào…

Chợt thằng ku em con chú khác ( thằng này hôm nọ tôi mới cho 5 chục mua chim chào mào về nuôi ) bảo tôi ” Anh N chúc với chu X đi tề” rồi trỏ tay vào tôi ” Rể mới đây chú nì”.

– Rứa à, uống với rể ly mồ – Ông chú.

Tôi chưa kịp đứng dậy thì giọng thằng ku em cũng con chú nhà nàng, thằng này ăn nói láo, hôm kia mới bị tôi lừ mắt xong, chen ngang:

– Có lẹ nỏ phải chơ…tưởng eng Đoành ( té ra chàng bổ củi tên Đoành, mk tên với chả tuổi hài )…là người yêu chị X chơ!

Chàng đang cúi gằm mặt, nghe câu đấy tươi tỉnh hẳn, miệng tủm tỉm cười rất chi e thẹn. Tôi bỏ ly rượu xuống, cầm cái chân gà bỏ vào bát thằng ku con ông bác nàng. Thằng này tương lai là tộc trưởng, tiếng nói của nó trọng lượng đây. Tuần trước tôi cũng mới mời nó uống bia, lại còn cho cái card Vina 100, chắc trí nhớ của nó vẫn còn tốt.

– Mi con nít con nôi biết chi mà tớp leo, ai là người yêu X. ( tên nàng của tôi ) hỏi X thì biết, eng N hầy!

Đúng như tôi dự, cu em lên tiếng rất kịp thời. Tôi nhìn nó với ánh mắt đầy tình thương mến thương, như ngầm bảo ” lần sau anh lại mời mày bia nữa nhá”.

Đang hoan hỉ với câu mở đường của ku em thì bất ngờ bổ củi vụt đứng lên:

– Cháu mần với chú 1 chén.

Á à…kiểu này là muốn thách thức nhà chức trách rồi đây. Thôi thì kệ +++ chàng, muốn thể hiện gì cũng được, anh không chấp.
Ông chú tiến lại gần chàng, bảo :

– Chàng rể đây à…chà chà…khỏe mạnh hầy…!

Chàng cười e ấp lộ cả mấy cái răng cửa vàng ruộm. 2 người nâng ly rồi ngửa cổ đổ cái ực và chốt hạ bằng tiếng ” khà ” rất chi tê tái. Tôi cầm cái cánh gà gặm gặm, mắt soi xem nàng đang tỏ thái độ gì. Bực thật, nàng chỉ chớp chớp mắt ra cái kiểu ngại ngùng, tuyệt nhiên không nói lời nào. Giá ngay từ đầu nàng ngồi cạnh tôi, cùng gắp cho nhau, trò chuyện thân mật…thì tôi đã tự tin đứng lên giữa đám quan khách mà mời rượu mọi người rồi. Giờ đến nước này cũng chả dám bày tỏ chính kiến chi cả, khác nào bảo ” Đó là chuyện của các ông, các ông tự xử với nhau, tôi ứ biết gì mô đó”.

Thất vọng não nề với nàng, tôi ngồi nhai mấy cọng măng mà như bò nhai rơm.