Một đêm ở nhà vợ cũ

11 giờ trưa bước lên phòng vé bến Nước Ngầm. Việc đầu tiên là nới lỏng thắt lưng thở phát đã. Mẹ, điều hòa bọn này mát kinh. Từng sợi không khí êm dịu luồn sâu vào tận cơ quan thiết yếu nhất.

– Anh ơi về mô ạ?

Em bán vé thò cổ ra vẫy vẫy. Sau 3 ngày làm người nổi tiếng ở thủ đô, hôm nay mới được nghe tiếng Nghệ xịn, tự nhiên thấy yêu “về mô” vãi. Cho anh một vé Nghĩa Đàn. Về mô cúi đầu bảo, dạ cho em xin trăm rưỡi.

Giờ thì nằm thẳng cẳng trên xe, lim dim ngủ chờ 6 tiếng nữa có mặt tại nhà cựu vợ. Lão tài xế khoe biết cựu bố vợ, trước kia suốt ngày ngồi oánh phỏm với nhau.

Hóa ra ông cựu nhà mình cũng nổi phết. Hồi mới làm rể, về quê ngoại chơi ông cựu vẫn hay rủ mình làm tí với mấy lão họ hàng “H. mô ngồi đan quạt đi, ta đánh cho bọn ni hết con mẹ tiền đỡ nói phét!” Mình oánh được nửa tiếng chả biết được hay thua nhưng mỏi lưng quá nên toàn bỏ cuộc. Nói chung món này mình không ưng nên hay ngồi sau lưng xui dại ông cựu rút con gì, chốt con gì cho chắc. Mỗi khi nghe theo mình, bị thằng ngồi cạnh ăn chốt hạ, ông cựu vỗ đùi đánh đét bảo “Địt mẹ nghe mi bị hắn đớp rồi, tau đang định rút con khác”, mình nhăn răng cười, nói tại bài hắn đỏ quá rồi lại xui tiếp.

5 giờ chiều. Bắt taxi vào tận ngõ nhà vợ. Mẹ vợ chạy ra nói, ồ nhanh hè, xe chạy mấy giờ mà về nhanh hè. Vào nhà. Mình cởi áo ném lên thành ghế, mẹ vợ đang pha cà phê ngước sang nhìn, bảo dạo ni béo hè, yêu em mô không mà béo hè. Mình lễ phép nói chả yêu ai, để rứa cho gái hắn thèm. Mẹ vợ bảo thật không đo, không yêu em mô thật a? Mình bảo dạ vâng. Mẹ vợ có vẻ ưng nên cho thêm 2 thìa sữa vào ly cà phê.

7 giờ tối, nghe tiếng lịch xịch ngoài sân, quay ra biết ngay là ứ thèm đi làm về. Độ này trông thị mặn ghê: quần vải bó căng, áo sơ mi cộc tay, nhìn cũng ra vấn đề phết, không biết đã kịp có anh nào chưa. Con gái đang múc canh rau ngót ngước lên bi bô “Con chào mẹ!” Ứ thèm hỏi con gái “Ai đang ngồi cạnh con đó?” Nhìn sang mình, con gái khoe “Bố, bố của con!” Thị bỏ cặp xuống, đủng đỉnh bảo “Bố của mi dạo ni nổi tiếng rồi!” Á à, lườm rau gắp thịt, ý tại ngôn ngoại nhề, chắc hay thập thò vào FB mình hóng chuyện đây (éo biết nick ảo của thị là gì, block phát cho bõ ghét).

Ăn xong, con gái cầm đôi vợt cầu lông bé tí đưa bố một cái, mẹ một cái, bảo “Bố với mẹ đánh cầu lông đi, đánh đi!”. Mình quay sang nhìn ứ thèm, ứ thèm quay mặt lên ti vi nở nụ cười rất tối nghĩa. Con gái mới tí tuổi mà kinh thật, định xui bố mẹ ngoại giao cầu lông đây. Mình bảo, thôi con chơi với mẹ đi, bố đi xe cả ngày mệt rồi. Nó khóc ré lên, kiên quyết bắt giao lưu bằng được. Ứ thèm thấy thế bật cười khanh khách, dỗ con gái “Bố của mi chỉ đánh với các dì trẻ trẻ, xinh xinh thôi”, làm mình cũng không nhịn được cười, bèn nói vu vơ “Có cái mứt í, dì éo đâu ra”. Ứ thèm xì môi “Có mà đầy, toàn các em trên phây… lạ chi”

10 giờ. Vào phòng ngủ, con gái đập đập trên nệm bảo “Mẹ ngủ bên này, bố ngủ bên này, con nằm giữa nghe kể chuyện ngày xửa ngày xưa”. Ứ thèm đang nhổ lông nách, bảo “Con nằm dưới sàn với bố đi, mẹ nằm trên ni với bà cho rộng”. Con gái vùng vằng “Để con ngủ với bà cũng được, mẹ ngủ với bố đi”. Mình dỗ con gái “Con nằm đây bố kể chuyện ngày xửa ngày xưa nha, mẹ hôi nách lắm không nằm đây được mô”. Thi dẩu môi gắt “Nói liên thiên cái chi đó? Không biết đứa mô hôi nách nha?” Đang cãi nhau ai hôi hơn thì con gái lôi trong ba lô ra cái quần đùi của bố, nó cứ ôm khư khư trong lòng như ru búp bê. Ứ thèm bảo “Bỏ xuống đi, .. không mặc sịp nên hôi lắm đó”. Thị xoáy đểu kinh, vẫn nhớ cơ đấy?

Đưa đẩy mãi, cuối cùng con gái cũng nằm cạnh bố nghe chuyện ngày xưa. Ranh con này không thích đọc truyện trong sách, cứ phải chuyện bịa của bố mới ưng. Kể cho nghe chuyện thỏ con một hôm vào rừng hái nấm bị chó sói cắn cho phát, thỏ con bèn về nhà mách thỏ mẹ. Thỏ mẹ xông ra hỏi đứa nào đánh con ta rồi đuổi chó sói chạy bán sống bán chết. Ứ thèm nằm trên giường thò cổ xuống vừa cười vừa bảo “Chuyện chi mà lạ rứa, thỏ lại đuổi được cả chó sói à? Chuyện vô lý rứa mà con cũng nghe, hâm” Con gái giẫy đành đạch “Con thích nghe chuyện ni, bố kể tiếp đi bố…”

Kể một lúc quay sang đã thấy con gái ngủ lúc nào không hay. Bà ngoại bật đèn ngủ rồi bỏ ra ngoài, nói nhỏ trước khi khép cửa “Để lên gác bóp lưng cho bố. Bố dạo ni hay đau lưng lắm”.

Trong ánh đèn dìu dịu, điều hòa mát mát, tự nhiên thấy díu hết cả mắt. Trên giường ứ thèm trở đi trở lại 8 vòng, thi thoảng thở dài tâm trạng. Chắc đang lo công việc ở chỗ làm dạo này trì trệ vì nắng nóng. Hé mắt nhìn lên, thấy cái váy xanh cổ vịt bập bùng trước quạt như cánh buồm căng gió. Khổ thân, lo lắng công việc quá đến nỗi váy tốc lên tận cổ mà không cả để ý, đã thế vài phút lại khẽ ho một tiếng rất ý nhị trong cổ, chắc ốm rồi. Mình gắt “Ngủ đi để con nó ngủ, ho lắm thế!”. Thị gắt lại “Ngủ thì cứ ngủ đê, lắm chuyện”. Ho rứa bố ai ngủ được, mà trở ít thôi. Quay lưng ra ngoài, thị chép miệng “Đây quen rồi nha, khó ngủ nó quen rồi nhá!”

Cãi nhau một lúc mình chợp mắt lúc nào không biết. Sáng mở mắt đã thấy ông cựu đứng ngoài cửa giục “Dậy rửa mặt rồi đi lòng lợn đi, địt mẹ cả đêm qua đéo ngủ được, đi làm chén cho mát”.

Oánh răng, rửa mặt xong leo lên xe ông cựu. Ông cựu hỏi tối qua ngủ sớm hè, mệt nên chắc dễ ngủ hè? Không biết có ý tại ngôn ngoại không, mình bảo dạ, ngủ một mạch nỏ biết chi trời đất luôn. Ông cựu phanh cái két, ngạc nhiên hỏi lại cho chắc “Thật a, thật a? Ngủ không biết chi a?” Mình nói, à vâng. Ông cựu kéo ga cái vù, lẩm nhẩm câu gì đó không nghe rõ.

Ra quán gọi 2 bát cháo, đĩa lòng, cái bánh đa và chai diệu trắng. Ông cựu bảo bố đang nghi bị gút bác sỹ nói kiêng lòng lợn nhưng kệ mẹ hắn, uống đi, chết biết liền sợ cái đéo chi! Mình chạm ly, bảo ừm kệ chớ, sống trên đời thèm miếng dồi lợn mà còn không dám ăn thì cũng coi như chết rồi, mần mạnh đi bố. Gọi “bố” phát cho thuận miệng. Bố có vẻ ưng. Lát sau bố hỏi, mi có thích cô Linh dạy con Sóc không, thích thì siêng đưa Sóc đến lớp. Mình hỏi nhìn răng bố, ra gì không? Bố bảo, cụng được nhưng môi thâm. Địt mẹ lấy vợ đừng lấy đứa môi thâm (thế mà còn bày đặt mai mối cho mình, hiểm thật).

Chiều ngủ dậy mình chào té. Ông cựu bảo ứ thèm, mi đưa H hắn ra đường bắt xe nha, bố mệt. Ứ thèm im im không nói gì, lát sau đã thấy nổ xe sẵn ngoài sân. Khoác ba lô, nhảy lên xe, cố tình bám vào vai thị phát. Thị để yên, có vẻ xuôi xuôi.

Xe lướt qua hàng phượng xanh mướt đang trổ hoa, ứ thèm chạy xe chầm chậm, chợt thị quay lại hỏi “Bắt xe bus hay xe khách?”, giọng êm và mượt như Khánh Linh hát Nghe mưa, yêu vãi. Mình bảo xe chi cũng được. Thi gật 2 cái, duyên kinh. Sẵn khung cảnh thơ mộng, định tổ chức ôm eo thị cái xem sao, nhưng ngài ngại nên rụt tay lại.

Đến đèn đỏ, nhảy xuống bảo thị “Về đi”. Thị im lặng không nói gì, quay xe trở lại. Chợt sực nhớ, gọi với theo “À quên, cầm ít tiền cho con ăn thêm cái gì”. Ứ thèm nói vu vơ “Dạo ni giàu hè, nổi tiếng có khác, nhiều tiền hè!”

Nhảy vụt lên xe bus đang đợi sẵn bên đường. Xe chạy được một đoạn, quay lại thấy bóng ứ thèm khuất xa dần, xa dần giữa phố đông người…