Browsing Category

Linh tinh

cong-vien-99
Linh tinh,

[Những chuyện bựa thời sinh viên] Phần 5: Hàng khủng của Thuật và vấn đề cháo lưỡi

Cuối năm 2, sau một thời gian tạm lánh ra ngoài ở trọ, mình lại ôm cái rương gỗ lóc cóc trở lại ký túc, vì ở ngoài tuy bình yên nhưng buồn quá.

Phòng 212 về cơ bản vẫn thế, tuy nhiên đã có một số điểm sáng cần ghi nhận. Đầu tiên là anh em đã tạm thời cắt được cơn buồn rắm của Biển thần địt, chính xác là đã khống chế để Biển oánh rắm tự do – trong khuôn khổ cho phép. Khái niệm “tự do trong khuôn khổ” được Khoa điên nhặt đâu về và phổ biến cho anh em cùng quán triệt, Khoa phân tích:” Tự do trong khuôn khổ là gì? Nói thì dài dòng, nhưng tóm lại ví dụ như thằng Biển, mày có đam mê đánh rắm, anh em sẽ tạo điều kiện cho mày phát huy hết năng lực.

hon-nhau
Linh tinh,

Nụ hôn đầu đời

Quay trở lại năm thứ 3 ở ký túc. Như đã biết, gái Mễ Trì đông như quân Nguyên, nhưng tỉ lệ cá sấu chiếm non nửa. Mà thời đấy ăn mặc quê vãi cả lái, mốt phổ biến quần ly ống rộng, chân cẳng mông đùi éo thấy đâu toàn thấy vải vóc bay phấp phới theo từng nhịp bước.

Hai năm đầu coi như vứt đi, yêu đương chả đâu vào đâu. Cứ đang tán dở em này lại ngó sang em kia, lườm rau gắp thịt cuối cùng tạch mẹ nó cả đôi, chán không để đâu cho hết. Năm đầu được em béo cùng lớp thích, em này thì xôi oản, hàng họ phát ngốt nhưng mình không ưng.

Portrait of couple sitting in cafe --- Image by © Silke Woweries/Corbis
Linh tinh, Truyện dài,

Trúng số

Part 1.

Soi đi soi lại 10 lần, hắn vẫn chưa thể tin nổi mấy tấm vé số của mình đã trúng giải đặc biệt. Sợ mình đang trong mơ, hắn vớ lấy cái cốc gõ bộp vào đầu mình, cái cốc vỡ tung tóe, máu trên đầu hắn rơm rớm chảy. Cảm giác đau nhói khiến hắn biết không phải mơ.

Tắt máy tính, khởi động lại cho chắc, vì biết đâu máy tính lỗi nên báo nhầm ngày? Khi biết chắc chắn mình trúng thật, hắn chạy ra chốt chặt cửa phòng rồi quay vào úp hai bàn tay vào mặt 5p để lấy lại bình tĩnh. 9 tỉ, số tiền ngay cả trong mơ hắn cũng chưa bao giờ mơ đến.

Hắn lấy cái bút bi viết thử dãy số 9 tỉ lên tờ báo cũ, xem liệu mình có viết chính xác được đến tận hàng đơn vị không? Tất nhiên là hắn chịu, chỉ nhớ mang máng tỉ thì có rất nhiều số 0 đằng sau. Mấy số 0 hắn chưa nghĩ ra, vì đang rối bỏ con mẹ lên, chỉ cần biết 9 tỉ là được. Việc có mấy số 0 bọn công ty xổ số chúng nó tự tính bằng máy, hơi đéo đâu mà nghĩ.

361cb60c629c60eede34d2cbe92b3513_1403585882
Linh tinh,

Lạc lối

Sáng nay Vinh đi tế họ thay ông già. Ông già Vinh hôm qua làm đôi chén, huyết áp 220 nên nằm nguyên một cục, thi thoảng thò cổ khỏi chăn ho vài cái báo hiệu vẫn còn sống, tiện mồm khò khè bảo Vinh “Mày đi hộ bố cái, nhưng ăn mặc cho tử tế vô. Đi mô cũng như thằng đi chăn vịt, người ta cười cho mất mặt tao!”

Vinh ném điếu Thăng Long loại bao mềm 10k/gói, quay sang hỏi “Rứa có phải bỏ phong bì chi không?”. Ông già lầm bầm, không, tế họ thì đến thắp hương rồi về, tiền nong gì. Mà nhớ đi giày vô cho lịch sự. Ai hỏi thì nói bố mệt. Đừng nói mệt do uống diệu nghe chưa?

“Nghe rồi, bảo bố uống bia”. Vinh nhấm nhẳng. Ông già lừ mắt nói dốt vừa vừa thôi, mệt là được. Vinh dạ, mệt do không uống chi cả!

070dottu1
Linh tinh,

[Những chuyện bựa thời sinh viên] Phần 3: Những dị nhân phòng 212

Phòng biên chế 6 giường tầng với quân số 12 mạng (đôi khi hơn vì khách vãng lai lưu trú). Hồi chưa vào đại học, xem cái phim éo gì “Vị đắng tình yêu” có Lê Công Tuấn Anh đóng, thấy cảnh sinh hoạt ký túc của bọn nó lãng mạn, hay ho vãi, nhưng bước chân vào rồi mới biết: Tất cả lý thuyết đều màu xám. Thực sự năm đầu ở nội trú gần như là một ác mộng đối với mình.

du-khach-nuoc-ngoai-01
Linh tinh,

Gái Tây

Chiều tà. Đang xỏ giày chuẩn bị ra sân đá phủi bất chợt có 2 em tây ghé vào, sau lưng là ông hàng xóm. Ông hàng xóm chỉ chỉ vào mình bảo “Hỏi eng ni nì, tui đéo biết tiếng Anh”.

Chời ôi, lạy chúa, oh my god, mô phật! Thật không tin vào mắt mình, trước mặt là 2 bông hồng chứ đéo phải người. Hai bông hồng trạc 17 – 19

lo-anh-thoi-toc-xoan-tit-cua-tuan-hung---hoai-linh-3428c5
Linh tinh,

Đào hoa

Lúc đó chạng vạng tối. Đang lướt trên con FX125cc đời Hậu Lê với vân tốc suýt soát 100 cây chuối/h, chợt xa xa thấp thoáng bóng dáng một phụ nữ đang vẫy vẫy bên lề đường.

Mở ngoặc chút, đó là cung đường Hồ Chí Minh, đoạn tiếp giáp giữa Nghệ An và Hà Tĩnh. Đoạn này âm u vắng vẻ, nhà dân thưa thớt, bốn bề rừng rú hoang sơ, rất tiện cho quân cướp ngày tác nghiệp.

2_1
Linh tinh,

Lần đầu đi nhà nghỉ

Tết này, sau bao năm biệt tích, ranh con về quê hơn chục ngày. Tổng cộng gặp nhau 2 lần. Lần đầu gặp hôm đi chợ tết. Nàng vẫn vậy, mập hơn chút nhưng mặn mà hơn. Mình đi lướt qua, Ốc nhìn theo, cái nhìn lạ lẫm và bối rối. Cảm xúc tràn ngập như lần đầu tiên bắt gặp nàng ở quầy thuốc năm nào, (chi tiết này đã kể trong “Ký sự đòi nợ“) nhưng giờ đây khoảng cách đã quá lớn, không muốn nói gì và cũng không biết bắt đầu từ đâu. Hai đứa chào hỏi qua quýt vì nàng đi với bạn, không tiện lắm.

201303160211_img_2424
Linh tinh,

Nhật ký cầm đồ

Ngày… Tuần trước có thằng trí thức phết, vào nài nỉ cầm cho nó cái nhẫn cưới 1 củ. Nhẫn cưới thật, vàng tây, mặt trong khắc 2 chữ Sơn Mai uốn éo cuộn vào nhau, mình dùng kính lúp soi mãi mới dịch nổi, dm chữ với chả nghĩa tinh vi ghê.

IMG_3662
Linh tinh,

Cho con, đầu năm

Hôm nay mùng 1 tết, cả ngày bố chỉ có mỗi việc đi ra, đi vào để trở nên bận rộn và không phải nhớ quá nhiều về con. Bà ngoại con hỏi “Bố có muốn nói gì với con gái nữa không?”. Trong những giây phút ngắn ngủi đó, bố không biết nhắn nhủ thêm điều gì. Vì vậy bố sẽ ghi lại những gì muốn nói, để sau này lớn lên con đọc lại chúng, con sẽ hiểu bố từng nghĩ về con ra sao.