media-thumb1414640973
Linh tinh, Truyện dài,

Rể mới (part 1)

Phần 1.

Hôm nay nhà ngoại đón rể mới, chú rể (sắp cưới) sẽ từ huyện bên đi xe máy sang trình diện gia đình vợ (cũ).

Chiều qua, lúc mới chân ướt chân ráo cởi áo mưa chưa kịp vào nhà, nhìn mặt mẹ vợ có cái gì đó khang khác đã sinh nghi. Vào nhà thấy phòng khách cũng khác, khăn trải bàn mới tinh, bình hoa tươi rói trên tủ, chả nhẽ nhà này sắp sinh nhật hay tổ chức thượng thọ cho ai?

Lúc ăn cơm xong, cầm chén trà nhâm nhi, mình ra vẻ buột mồm hỏi vu vơ “Ơ hôm nay có lọ hoa đẹp hè?”. Vợ (cũ) đang đút canh cho con gái im lặng không nói. Bố vợ mải xem tin thể thao trên ti vi cũng ngậm tăm không nói. Mẹ vợ mải gọt mấy quả cam cũng định không nói, nhưng phút cuối mới e dè thẽ thọt “Mai anh Thủy sang chơi…”

Truyện dài,

Ký sự đòi nợ (Phần 2)

Mấy hôm nay nóng vãi. Mình thuộc tuýp người cảm xúc lên xuống trồi trụt theo thời tiết. Ví dụ trời hiu hiu lạnh, gió mơn man bên tai nhìn đứa con gái xấu mù như Thị Nở đi ngất ngất ngoài đường cũng trở nên đáng yêu. Ngược lại, những hôm nóng bức, oi nồng ngọt ngạt như hôm nay thì đến 1 cái tin nhắn vẻn vẹn 3 chữ “Anh nhớ em” cũng không muốn viết.

Truyện dài,

Ký sự đòi nợ (Phần 1)

Ký sự này được viết lại từ chuyện đời của tôi, hay nói một cách hình ảnh, nó là vô vàn những lát cắt cuộc sống của một kẻ vẫn hay bị coi là lập dị và đầy mâu thuẫn. Những con người đã gặp, đã từng yêu, những ân oán quá khứ…tưởng đã khép lại trong lòng, nhưng một mai thức dậy, tất cả chợt ùa về như những món nợ để đời…

Truyện ngắn,

Đi gặp “vợ tương lai”

Hơn 9 giờ sáng, bà cô đã í éo gọi điện hỏi “Xong chưa?Chuẩn bị xong chưa?”.
Mình bảo có gì mà chuẩn bị, khoác cái áo là xong. Bà nhằn nhò “Ăn mặc chỉn chu vô, đừng làm tau mất mặt là được!”. Gì mà long trọng như đi nhận hàng cứu trợ bão lụt thế?

Truyện ngắn,

Nhật ký cave

Xuân Thành ngày…tháng…

Sáng tới giờ được mỗi 2 cuốc. Một thằng già, một thằng trộm chó
Thằng già khoe với mình anh công tác ở Hội văn nghệ tỉnh, thi thoảng xuống đây đá phò lấy thi hứng mần thơ. Xong bo mình 10k. Mình ném trả lại bảo anh mang về mua Kotex cho con ngan già nhà anh í, địt mẹ thơ đéo gì mà “Sáng ra nước đái vàng khè. Ô hay trời đã chuyển hè sang thu”. Bọn già toàn lũ mất nết.

Truyện ngắn,

Tình xóm trọ

Làng Phùng Khoang, năm 200x.

Dạo đó đi làm được mấy niên, thuê trọ ngay gần nhà thờ, chỗ cạnh vườn cây các cụ. Phòng trọ là căn nhà cũ được chủ sửa lại thành 3 phòng liền kề, 2 phòng song song, phòng còn lại nằm ngang thành hình chữ T.