Táo chầu trời

Hăm ba tháng chạp âm lịch, Nam Tào hớt hải gọi điện cho Ngọc Hoàng.

– Alo Hoàng hả!
– Ờ, mà sao gọi trống không thế, láo quá đấy!
– Khởi bẩm, tại em cứ hay nhầm anh với thằng cầu thủ Trọng Hoàng. Dạ, tình hình là đéo ổn rồi.
– Sao thế?
– Các Táo chúng nó đang dùng tiền lẻ mua vé qua cổng. Đọc tiếp →

Tôi đi đóng phim

Ấy là mùa hè đỏ lửa năm 1998. Tôi quên sao được buổi sáng trong veo năm ấy, khi đạo diễn Trần Lực tóc búi củ hành, phi con mô tô to như tấm phản chạy vào khu phòng trọ Phùng Khoang, đập cửa âu yếm hỏi “Các em có thích làm diễn viên không?”

Một câu hỏi khiến anh em (lúc ấy đang đánh trần đá mỳ tôm) há hốc mồm và lặng người mất 4 giây. Làm diễn viên điện ảnh! Mấy đứa âm thầm liếc xéo vào những tấm thân gầy gò vì đói ăn của nhau, để ước lượng xem với cơ thể như mình thì thằng đạo diễn tóc búi củ hành kia sẽ mời đóng vai gì. Đọc tiếp →

Ngáo

Về quê giỗ họ, bác cả níu tay dặn dò “Mi gặp thằng Tạch nếu tránh mặt được thì tốt, không tránh được thì chỉ nên hỏi chuyện thời tiết, chớ dạo ni hắn bị ngáo nặng rồi”. Mình bủn rủn chân tay, líu cả lưỡi hỏi lại “Rứa rứa hắn nghiện rồi hả bác?” Nhổ bãi nước trầu, quẹt tay ngang mép bác lắc đầu nói, à không, hắn ngáo chuyện xã hội, kiểu nhìn mô cũng thấy bất công, ngang trái và đáng… phải chửi! Đọc tiếp →

Chim mù

Hôm qua có con cò bay xuống hỏi mình “Thưa anh! Với tư cách của một con chim mù, xin anh cho biết anh đã ngộ ra điều gì kể từ khi bị khâu mắt?” Mổ con cá, nuốt cái ực, mình buồn bã nói. “Chỉ khi mù, tao mới nhìn thấy rõ hơn sự độc ác của con người”. Con cò lại bảo, mù mà cũng triết lý gớm! Thế sao anh không chết mẹ đi, vì sống như anh cũng coi như đã chết? Đọc tiếp →

Số đào hoa

Lúc đó chạng vạng tối. Đang lướt trên con FX125cc đời Hậu Lê với vân tốc suýt soát 100 cây chuối/h, chợt xa xa thấp thoáng bóng dáng một phụ nữ đang vẫy vẫy bên lề đường.

Mở ngoặc chút, đó là cung đường Hồ Chí Minh, đoạn tiếp giáp giữa Nghệ An và Hà Tĩnh. Đoạn này âm u vắng vẻ, nhà dân thưa thớt, bốn bề rừng rú hoang sơ, rất tiện cho quân cướp ngày tác nghiệp.

Nháy nháy phanh 2 lần, tốc độ giảm dần khi còn cách cái bóng ấy 20m. Qua ánh đèn pha, cái bóng ấy rõ dần. Từ xa đã hứa hẹn một nhan sắc tiềm ẩn (đoạn này là tưởng tượng, vì lúc ấy nhá nhem tối, có thấy cái éo gì đâu mà nhan với chả sắc). Đọc tiếp →

Nhật ký gái ế

Sáng nhận một lúc 3 thiệp cưới. Tổ sư, cưới đéo gì cưới lắm thế không biết, toàn bọn chíp 95 – 96, khi chị biết ôm giai cháo lưỡi thì chúng mày còn cởi truồng tắm chậu thế mà giờ vượt mặt chị rồi. Để tao chống mắt xem chúng mày hạnh phúc đến bao giờ?
Dạo này tự nhiên khó ở. Cứ mở cửa nhìn ra đường thấy xe hoa chúng nó đi qua là tối om mặt mũi chỉ muốn sút cho con Micky phát bõ ghét, chân tay bấn loạn, nhịp tim thất thường khó thở. Đọc tiếp →

[Những chuyện bựa thời sinh viên] Phần 12: Ghẻ , hắc lào và tình yêu ri đô

Bước sang năm cuối, như đã nói, mình đã miễn nhiễm với các thể loại ghẻ ruồi, ghẻ nước và hắc lào. Nói về ghẻ thì có thể viết được cuốn trường thiên tiểu thuyết diễm tình không kém gì “Tiếng chim hót trong bụi mận gai” của Colleen Mc Culough. Nhưng ghẻ còn dễ chịu hơn hắc lào, nhất là thằng hắc lào bẹn. Bài thuốc bí truyền qua các thế hệ Mễ Trì vẫn được áp dụng để diệt ghẻ, nhưng do cơ địa khác nhau, có thằng khỏi, có thằng dùng xong nói như cặc í, chả được cái mẹ gì. Chiều chiều cứ thấy tráng sỹ nào tay cầm dao phay, chân xỏ tông Lào, bận quả quần đùi Thái huyền thoại loay hoay bên gốc xà cừ thì đích thị tráng sỹ đang bóc vỏ cây về nấu nước tắm. Đọc tiếp →

Cơ hội của gái xấu

Hôm nay tôi sẽ kể cho các chị nghe chuyện này, nhất là các chị xấu gái. Các chị nghe xong tôi thề sẽ thấy tâm hồn dào dạt như được con mẹ chủ quán bún ngan vừa trả thừa 15 nghìn. Các chị sẽ thấy xấu nhưng nếu biết phấn đấu sẽ trở nên lợi hại như thế nào! Chuyện như này. Đọc tiếp →

Cú ngã huyền thoại

Tối nay sau khi dẫn đội tuần đinh ghé vào quán con mụ Nở làm mỗi người một tô cháo gà kèm đĩa quẩy, trương tuần kéo cả hội ra đầu làng tuần tra. Nói là tuần tra cho hách, nhưng công việc 5 năm nay của trương tuần là thu tiền mãi lộ của đám xe ngựa và đánh chắn. Thi thoảng hứng lên báo vài trăm điểm lô. Chủ đề hỏi dạ, chẳng hay hôm nay sếp kết con gì để em ghi ạ? Trương tuần chép miệng “Mày cứ ghi con gì trúng hai nháy cho tao!”. Sáu rưỡi tối, chủ đề phi xe máy đến tận chốt, cầm theo xấp tiền báo cáo “Dạ, sếp tài thật, lại trúng hai nháy!”. Đọc tiếp →

Một chuyện chép ở cổng viện

Hắn vừa ho vừa chửi. Bao giờ cũng thế, cứ phê thuốc lào là hắn chửi. Bắt đầu chửi trời. Mấy hôm nay thời tiết đẹp quá không có đứa nào chết cả. Thế có điên không chứ! Nhưng có hề gì, trời đâu có của riêng nhà nào? Rồi hắn chửi đời. Mẹ, đời cứ êm đẹp như này, đếch ai ốm đau thập tử nhất sinh bệnh viện trả về, lấy đéo đâu ra đứa hỏi thuê xe cấp cứu của đồng đội hắn? Đời tất cả nhưng chẳng là ai. Đọc tiếp →