Press ESC to close

0

[Những chuyện bựa thời sinh viên] Phần 12: Ghẻ , hắc lào và tình yêu ri đô

Bước sang năm cuối, như đã nói, mình đã miễn nhiễm với các thể loại ghẻ ruồi, ghẻ nước và hắc lào. Nói về ghẻ thì có thể viết được cuốn trường thiên tiểu thuyết diễm tình không kém gì “Tiếng chim hót trong bụi mận gai” của Colleen Mc Culough. Nhưng ghẻ còn dễ chịu hơn hắc lào, nhất là thằng hắc lào bẹn….

Đọc tiếp
0

[Những chuyện bựa thời sinh viên] Phần 10: Khoa điên

Nhập phòng được vài tháng, một hôm thằng Bảo Nam Định đập đập vai mình chỉ vào một thằng tóc bồng bềnh như Xuân Diệu đang ngồi cong lưng bắn thuốc lào, bảo “Con này thơ của nó phiêu phết!”. Mình trố mắt nhìn cái lưng tôm đang rít thuốc như cháy nhà, hỏi “Thằng nào thế? Ở đâu ra thế?”. Bảo ghé tai lí…

Đọc tiếp
0

[Những chuyện bựa thời sinh viên] Phần 9: Vũ điệu hắc lào

Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại náo nức những kỷ niệm hoang mang của buổi tựu trường. Buổi sáng hôm ấy, một buổi ban mai đầy sương thu và gió lạnh, chị bán thuốc tây ở cổng ký túc âu yếm nắm tay tôi hỏi “Thế ghẻ hay…

Đọc tiếp
0

[Những chuyện bựa thời sinh viên] Phần 8: Cuộc đọ súng cân não bên bể nước

Những ai từng ở ký túc Mễ Trì chắc không bao giờ quên bể nước huyền thoại nằm ngay cạnh lối lên cầu thang C1. Với diện tích bằng cái móng nhà cấp 4, lộ thiên, ngăn cách bên ngoài sân bằng bức tường cao quá đầu người, đây chính là sân khấu của những vở bi hài kịch. Hồi mới vào, buổi sáng lọ…

Đọc tiếp
0

[Những chuyện bựa thời sinh viên] Phần 7: Suýt mất đời trai vì một thằng bóng kín

Trở lại phòng 201, năm thứ 3. Như đã nói, phòng có chị Tám ái chửi như hát hay. Thằng này mình không để ý vì nói chung vô hại. Nó cũng sợ mình như sợ cọp, đang chửi ai mà mình lừ mắt là tự động cụp pha tắt loa rè ngay. Chị thứ 2 là chị Tuyền, học sau mình 2 khóa. Thằng…

Đọc tiếp
0

[Những chuyện bựa thời sinh viên] Phần 6: Tình đầu của Biển và hôm nay chị Dung mặc màu gì?

Trong suốt 4 năm đại học từng sống chung hoặc gặp rất nhiều huyền thoại, nhưng có lẽ Biển thần địt vẫn để lại ấn tượng sâu sắc nhất. Biển ít nói, nhưng mở mồm là nói ngất. Giọng lè nhè, ngang ngang và buồn cười. Mỗi khi có bạn gái đến chơi, mình hay trêu “Ê Biển ơi, hãy làm một cái gì đó…

Đọc tiếp
0

[Những chuyện bựa thời sinh viên] Phần 5: Hàng khủng của Thuật và vấn đề cháo lưỡi

Cuối năm 2, sau một thời gian tạm lánh ra ngoài ở trọ, mình lại ôm cái rương gỗ lóc cóc trở lại ký túc, vì ở ngoài tuy bình yên nhưng buồn quá. Phòng 212 về cơ bản vẫn thế, tuy nhiên đã có một số điểm sáng cần ghi nhận. Đầu tiên là anh em đã tạm thời cắt được cơn buồn rắm…

Đọc tiếp
0

[Những chuyện bựa thời sinh viên] Phần 4: Trời sinh Khoa sao còn sinh Biển?

Thấm thoắt cũng đã đi qua gần hết kỳ 1. Sau những trận chiến huynh đệ tương tàn, tình hình phòng 212 dần dần trở nên ổn định hơn. Có lẽ đánh nhau mãi cùng chán (vì cuối cùng thằng đéo nào cũng đau), anh em thống nhất thay đối đầu bằng đối thoại, cùng nhau thực hiện phương châm 4 tốt: đồng chí tốt,…

Đọc tiếp
0

[Những chuyện bựa thời sinh viên] Phần 3: Những dị nhân phòng 212

Phòng biên chế 6 giường tầng với quân số 12 mạng (đôi khi hơn vì khách vãng lai lưu trú). Hồi chưa vào đại học, xem cái phim éo gì “Vị đắng tình yêu” có Lê Công Tuấn Anh đóng, thấy cảnh sinh hoạt ký túc của bọn nó lãng mạn, hay ho vãi, nhưng bước chân vào rồi mới biết: Tất cả lý thuyết…

Đọc tiếp